Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cửa thang máy vừa mở ra đã có một cô gái phòng pháp vụ đứng đợi sẵn ở cửa, cô ta cầm lấy tài liệu trên tay Diệp Tiểu Tiểu rồi quay người rời đi, Diệp Tiểu Tiểu giữ cô gái lại, mỉm cười yêu cầu cô ta ký vào giấy xác nhận.

Cô gái kêu lên một tiếng, giọng điệu tỏ vẻ có lỗi “Tôi vừa chạy vội quên mang the0 bút.”

“Không sao, tôi có mang the0.”

Diệp Tiểu Tiểu đưa cây bút tɾong tay mình qua, cẩn thận nhìn cô ta ký tên.

Tề Mậu đã sớm dạy cô rằng không bao giờ được đổ lỗi ở nơi làm việc, bất cứ khi nào bàn giao công việc đều phải được ký kết, những sự kiện quan trọng đều phải để lại dấu vết, sự phân công quyền lợi cũng như trách nhiệm không rõ ràng là những điều cấm kỵ, đặc biệt là khi chuyển giao vật phẩm, hay văn kiện nhất định phải ký biên bản ghi rõ thời gian, nhiệm vụ, người chịu trách nhiệm,… Chưa kể, văn bản gửi bộ phận pháp vụ phần lớn là hồ sơ đâύ thầu hoặc hợp đồng của công ty nên càng không thể bất cẩn.

Gần đây xảy ra chuyện lớn, mặc dù Tề Mậu về nhà không đề cập tới chuyện công ty nhưng Diệp Tiểu Tiểu cũng biết Thiên Tân đang có chuyện không ổn, mấy ngày nay áp lực tɾong phòng tổng giám đốc rõ ràng càng nặng̝ nề, hơn nữa tâm tình Tề Mậu khi đến tìm tài liệu lúc sáng nay rõ ràng không tốt…

Trở lại văn phòng, Diệp Tiểu Tiểu muốn đi gặp Trang Ngữ nhưng cô gái ngồi bên cạnh nói cô ấy đã xin nghỉ phép về nhà, cô có gửi tin nhắn cho cô ấy nhưng không có hồi âm.

Không ngờ sáng hôm sau, Trang Ngữ đến công ty nhưng lại được thông báo đã bị đuổi việc, yêu cầu nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi đến phòng nhân sự để h0àn tất thủ tục.

Diệp Tiểu Tiểu rấtngạc nhiên, vội vàng hỏi cô ấy xem chuyện gì xảy ra. Công ty sa thải một nhân viên chỉ vì chiều hôm qua người đó xin nghỉ bệnh thì quả thực quá vô nhân đạo

Đôi mắt Trang Ngữ sưng đỏ, cô ấy vừa khóc vừa lắc đầu bảo cô đừng hỏi nữa, nhìn bóng lưng cô gái xách hộp bìa cứng đi xuống tầng dưới, Diệp Tiểu Tiểu quyết định đi đến chỗ Tề Mậu để hỏi cho rõ.

Vừa bước ra ngoài phòng tổng giám đốc, Tống Uyển Loan đã chặn cô lại, hỏi “Diệp tiểu thư, tôi có thể giúp gì cho cô không?”

“Tôi muốn hỏi Tề tiên sinh tại sao lại sa thải Trang Ngữ.”

Tống Uyển Loan cong môi, nhìn vào mắt cô, từng câu từng chữ nói

“Công ty có yêu cầu không được giao những hợp đồng lớn cho người khác mà phải giao tận tay cho những người có liên quan. Gần đây có một số trường hợp giá đâύ thầu bị rò rỉ, giờ mới chỉ là sa thải cô ấy, nếu sau này hợp đồng có vấn đề gì nữa, công ty còn có quyền yêu cầu cô ấy bồi thường.”

Diệp Tiểu Tiểu chợt giật mình, phản bác “Nhưng Trang Ngữ hôm qua quả thực bị bệnh, phòng pháp vụ lại đang gấp…”

Tống Uyển Loan trực tiếp ngắt lời cô “Diệp tiểu thư, không có quy tắͼ không thành phạm vi, cả cô và tôi đều phải nghiêm túc tuân thủ nội quy của công ty, nếu Trang Ngữ bị bệnh, cô ấy có thể đến tìm tôi, tôi sẽ có những sắp xếp khác mà không cần cô ấy tự ý đem hợp đồng giao cho một nhân viên không liên quan.”

Người không liên quan đang đề cập đến còn không phải là cô sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận