Chương 146

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 146

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nha đầu ngốc.” Tề Mậu đương nhiên biết tâm tình của cô, anh mím môi “Em còn tức giận à? Ngày hôm đó anh tức giận nên mới nói ra những lời như vậy, cái gì mà chuyện ăn mặc của em đều do anh cho cả chứ? Anh hiện tại còn phải dựa vào nuôi thì có, một ngày không được ngủ cùng em, không được ăn cơm cùng em chả phải là muốn mạng của anh sao, mấy ngày nay em giận dỗi anh, anh ăn không ngon, ngủ không yên, ͼhân anh bị đau em cũng không thèm quan tâm.”

Anh cúi đầu hôn cô thật ma͙nh “Nha đầu vô tâm, em sẽ chỉ nhớ những chuyện xấu của anh mà quên đi tất cả những điều tốt đẹp anh đã cho với em sao? Vậy anh sẽ dạy cho em một bài học nữa, em ghét ai thì cứ thoải mái mà tiêu tiền của hắn, hắn đau lòng không phải em sẽ hạnh phúc sao? Mỗi đêm em ngủ với anh còn không phải đều do anh làm việc vất vả còn em chỉ biết nằm hưởng thụ sao, em có phải nên đền bù cho anh hay không? Hoặc để anh thao thêm lần nữa, hoặc cuối tuần sau cùng anh đi tham gia đâύ giá, tùy em chọn.”

“Thật không biết xấu hổ…” Diệp Tiểu Tiểu yếu ớt trừng mắt nhìn anh, Tề Mậu ở trước mặt người ngoài luôn nghiêm túc, nhưng lại không ngừng nói những lời hạ lưu với cô, bộ dáng không khác gì một tên vô lại “Em đi ngủ.”

“Được, em đi ngủ trước đi. Anh phải đến thư phòng làm một số việc, trợ lý Doãn nóng vội rồi, ngày mai em cũng… Thôi, đi ngủ đi.”

Vốn dĩ anh muốn bảo cô ngày mai tới Thiên Tân báo cáo, đi the0 trợ lý Doãn học hỏi, bây giờ anh lại muốn nhìn cô mọi lúc mọi nơi, không muốn xa cô một giây nào.

Nhưng nghĩ sắp đến kỳ thi sắp tới, cô vì vết thươռg trên lưng mà đã nghỉ học mấy ngày, nếu thi không tốt, tiểu tổ tông nhất định sẽ trách anh, khóc nháo là còn nhẹ, nếu cô lại giống như mấy ngày qua, tâm hồn và trái tim đều không đặt trên người anh thì anh sẽ chết mất Vất vả mãi mới dỗ dành được cô, tốt nhất là không nên tự tìm phiền toái.

Đương nhiên, không phải tất cả những lời anh nói đều là vì dỗ dành, Tề Mậu nghĩ thầm, những bí mật mà anh chôn giấu nhiều năm, những nỗi đau sâu kín nhất tɾong lòng, sau khi chia sẻ với người mình yêu dường như đã nhẹ nhàng hơn rấtnhiều, cô càng biết nhiều chuyện của anh, mối quan hệ của họ sẽ càng thân thiết hơn.

Tề Mậu nhìn dáng vẻ trầm lặng của cô gái đang ngủ say, mái tóc đen dài rải rác trên gối, anh chợt nhớ đến một bài hát xưa mà anh đã nghe khi cùng bà nội xem TV Vào núi, thấy dây leo quấn quanh cây, khi ra khỏi núi vẫn sẽ thấy dây leo quấn quanh cây, dây leo bám vào cây cho tới khi cây g͙ià rồi chết đi, cây chết rồi dây leo cũng chẳng sống được bao lâu nữa.

Anh và cô có lẽ cũng như vậy, anh không buông tay, cô cũng không thể rời xa, họ đã định sẵn sẽ ở bên nhau cho đến khi chết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận