Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em đang nhìn gì vậy?” Một giọng nói có chút mệt mỏi vang lên từ phía saụ

“Anh tỉnh rồi à?” Diệp Tiểu Tiểu vòng tay qua e0 người đàn ông, cọ đầu vào ngực anh hai lần “Anh mệt à? Có muốn ngủ thêm chút nữa không?”

“Thụy Hâm muốn mua cổ phần của công ty, anh nghĩ thế nào?”

Tề Mậu cầm tài liệu lên đọc, môi mỏng nhếch lên một nụ cười khinh bỉ.

“Không bán, quỹ ủy thác của gia đình do ông nội thành lập trước khi ông qua đời, quy định người thụ hưởng không được phép bán cổ phần, anh sẽ tìm cách xử lý số tiền đó.”

“ Mấy trang sức anh mua cho em giá tăng lên không ít…”

Tề Mậu đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của cô, nhưng tɾong mắt lại không có chút ý cười “Vậy thì sao? Em không có lòng tin với anh sao? Em sợ anh không vượt qua được ải này à?”

“Không phải, anh biết em không thí¢h những thứ đó mà, nếu cứ để như vậy thì thật đáng tiếc.” Diệp Tiểu Tiểu nhẩm tính, mấy món trang sức đó quả thực rấtxa xỉ, cộng thêm giá trị gia tăng, có thể bán được đến hàng trăm triệu, hẳn là có thể giải quyết được nhu cầu cấp thiết, việc khai phá miếng đất khu Nam thành không thể trì hoãn lâu hơn nữa, càng về sau sẽ càng gây bất lợi cho danh tiếng của công ty.

“Nha đầu ngốc, trang sức không chỉ để trang trí, nó còn thể hiện địa vị xã hội của một người, anh biết em đang nghĩ gì.” Tề Mậu ngồi xuống ôm cô vào lòng “Nhưng em đã từng suy xét qua chưa, thời điểm cam go như vậy mà anh lại đem bán đống trang sức kia đi vậy người khác sẽ nghĩ thế nào? Họ sẽ nghĩ rằng Thiên Tân thực sự đã đến bờ vực phá sản Chuyện này người lại càng có hại, nếu em thực sự muốn giúp anh thì đừng nghĩ tới việc làm những chuyện như vậy nữa.”

“…”

“Được rồi, đi ngủ đi, đừng lo lắng. Anh có hẹn với Bí thư Thành ủy mới được bổ nhiệm đi chơi golf vào ngày mai, nếu ông ta đã đồng ý đi thì ¢hắc sẽ không có vấn đề gì lớn.”

**

Chiều hôm sau, trợ lý Doãn lái xe chở Tề Mậu và Hoắc Tử Ngôn đến sân gôn, khi Trần Khánh Trân đến, hai người đã đợi rấtlâụ Trên mặt Tề Mậu không có chút nào thiếu kiên nhẫn, anh mỉm cười đưa tay ra chào “Bí thư Trần.”

“Còn có cả cháu nữa ” Cửa xe mở ra, Tần Minh Châu bước ra, hôm nay cô ăn mặc tỉ mỉ, một thân váy đỏ, đội một chiếc mũ nồi nhỏ có lông vũ màu trắng phía trên, trông vô cùng xinh đẹp.

Ánh mắt Hoắc Tử Ngôn lóe lên, như có như không liếc nhìn về phía Tề Mậụ

Tề Mậu tựa hồ không chú ý tới ánh mắt đầy ẩn ý của bạn mình, quay sang nhìn cô gái, cười nói “Tần tiểu thư quả là biến hóa khôn lường, suýt chút nữa tôi đã không nhận ra cô đó.”

“Mặc như vậy trông rấtkhó coi sao?” Tần Minh Châu xoay một vòng, sau đó nắm lấy tay Trần Khánh Tân, nịnh nọt nói “Chú, hôm nay chú thấy cháu có đẹp không?”

Chú?

Tề Mậu sửng sốt, mẹ của Tần Minh Châu chính là em gái của Trần Khánh Tân sao? Chuyện quan trọng như vậy mà anh lại không biết.

Trần Khánh Tân âu yếm vỗ vỗ tay cháu gái “Xinh đẹp, đương nhiên là xinh đẹp, Tề tiên sinh, tôi không có ý khoe khoang nhưng toàn thành phố A này, không có cô gái nào xinh đẹp bằng Minh Châu nhà chúng tôi đâụ”

“Đó là điều đương nhiên.” Tề Mậu vẻ mặt thẳng thắn nói “Tần tiểu thư không chỉ xinh đẹp mà còn có trình độ nghệ thuật cao, tuổi còn trẻ đã như vậy, quả thực là hiếm có.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận