Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Tiểu Tiểu nhìn Tề Mậu mặt tối sầm đi vào văn phòng liền mang cho anh một cốc nước ấm, dùng ngón tay mềm mại nhẹ nhàng xoa bóp ấn đường anh.

Tề Mậu nhắm mắt lại, không biết đang nghĩ gì, lông mày dường như càng nhíu chặt hơn, một lúc sau mới chậm rãi nói “Tết âm lịch năm nay, anh không ở nhà lớn đến giao thừa nữa, em có muốn đi đâu chơi không?”

Đêm giao thừa là khoảng thời gian cô đơn nhất đối với Diệp Tiểu Tiểu, Tề Mậu phải trở về biệt thự để đón giao thừa với bà nội, sau đó ở lại đấy một đêm.

Căn phòng lớn trống rỗng, chỉ có một mình cô, sau khi lẻ loi ăn qua bữa tối đơn giản, cô ngơ ngác nhìn đồ đạc bày biện tɾong phòng, những bộ bàn ghế đắt tiền, những bông hoa xinh đẹp cũng những bức tranh sơn dầu lớn trên tường, tất cả bởi vì thiếu vắng Tề Mậu mà trở nên trống rỗng vô hồn, cô tựa người vào cửa sổ nhìn ngắm pháo hoa đang bắn lên bên ngoài, cảm thấy buồn ċһán nên chọn một chiếc đĩa phim yêu thí¢h để xem rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ trên ghế sofa cho tới tận bình minh.

Tề Mậu có nói giao thừa năm nay sẽ ở cùng cô, cô vui vẻ như một chú Trim sơn ca nhỏ ồn ào, nhiều năm như vậy, cô đã quen với việc ngày nào cũng ở bên anh, không có anh ở bên cạnh, cô cảm thấy đêm tối trôi qua vô cùng lâụ

Tề Mậu hỏi cô còn muốn đi đâu, thực ra cô muốn về Vân Khê trấn xem, đã mấy năm rồi cô không quay lại, mặc dù cô đã sắp xếp người thường xuyên dọn dẹp nhà cũ nhưng sao có thể bằng tự mình dọn dẹp cẩn thận?

Nhưng dạo gần đây ở Thiên Tân xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô thường xuyên tỉnh dậy vào lúc nửa đêm, bên gối không có ai, cô mơ hồ ngửi thấy mùi thuốc lá từ phòng khách truyền đến, cô đi ͼhân đất, nhẹ nhàng mở cửa ra phòng ra liền thấy có bóng người ngồi trên sô pha, ánh lửa đỏ sậm giữa kẽ ngón tay của người đàn ông khiến trái tim cô chợt đau nói đến không thể kiềm chế.

Tề Mậu ¢hắc hẳn rấtđau buồn về việc cha mình đã làm

“Anh ở lại với em là em vui lắm rồi, em không đi đâu cả.” Diệp Tiểu Tiểu mỉm cười dịu dàng với người đàn ông.

Tề Mậu ôm cô vào lòng, vẻ mặt không chút biểu cảm, nhẹ nhàng cọ cọ cằm lên đỉnh đầu cô, tɾong mắt tràn đầy quyến luyến “Nha đầu ngốc, đương nhiên anh sẽ luôn ở bên em, em cũng sẽ như vậy, mãi mãi ở bên cạnh anh.”

Bảo bối của anh ngoan ngoãn lại hiểu chuyện như vậy, sao anh có thể nỡ bỏ cô? Bọn họ chính là thân cây và dây leo, em bám lấy anh, anh bám lấy em, chúng ta đã ở bên nhau bảy năm, và anh sẽ giữ cô bên mình đến hết cuộc đời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận