Chương 162

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 162

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Minh Châu múc ra một bát súp gà đưa tới “Thử đi, món này em làm suốt ba tiếng đồng hồ, không ngon không cần uống.”

Tề Mậu mỉm cười, đưa tay nhận lấy, chậm rãi uống từng thìa nhỏ một, anh nhớ ngày xưa cũng có một cô gái mỗi tối đều nấu đủ món anh thí¢h, sau khi ăn xong còn cắt trái cây thành đủ loại hình dạng đẹp mắt, dùng nĩa đút cho anh từng miếng một “Ăn ngon không?” Đôi mắt tròn xoe lấp lánh ánh sao làm say đắm lòng người, nhìn anh đầy mong đợi.

Đôi khi anh nổi lên ý xấu, cố tình trêu chọc cô “Chậc… chua quá.”

“Không đúng, em nếm thử rồi mà, rõ ràng là rấtngọt.” Nha đầu ngốc cau mày, đưa một miếng vào miệng, chiếc mũi nhỏ nhăn lại nhìn đặc biệt đáng yêu, anh không nhịn được cười, bế cô lên “Để anh nếm thử của em xem.”

Sau đó, cả hai trao nhau một nụ hôn ngọt ngào…

Nhìn Tề Mậu cúi đầu uống canh, Tần Minh Châu xếp tài liệu vương vãi trên bàn, thản nhiên hỏi “Eric, nghe nói Diệp tiểu thư vì chuyện gia đình đã xin nghỉ phép dài hạn.”

Người đàn ông bình tĩnh đáp lại.

“Nữ nhân không thể giống như nam nhân các anh được, họ quan tâm đến gia đình hơn, không quá coi trọng sự nghiệp, Diệp tiểu thư hiện tại còn trẻ, sau này còn phải kết hôn sinh con, khi đó sẽ càng bận rộn hơn, bên anh không còn ai khác thí¢h hợp hơn sao? Nếu không… để em làm thư ký cho anh thì sao ” Cô gái nửa đùa nửa thật nói.

Tề Mậu đặt bát lên bàn, nhếch khóe miệng “Sao có thể làm như vậy được? Công việc này rấtvất vả, anh không nỡ.”

“Nhưng em muốn mỗi ngày ở bên cạnh anh, gần đây anh bận quá, mỗi ngày mẹ gặp em đều hỏi mấy câu, em ghen tị với mấy nhân viên tɾong công ty của anh, được ở bên anh lâu như vậy, anh còn nói chuyện với họ vô cùng nhẹ nhàng, kiên nhẫn.”

Đôi mắt Tần Minh Châu chợt dừng lại trên chiếc bàn trống bên ngoài, trên đó đặt một chậu cây xương rồng nhỏ màu xanh với những chiếc gai rậm rạp trông vô cùng chướng mắt.

“Em trách anh à? Minh Châu,” người đàn ông tựa hồ như không nghe thấy ý nghĩ chua chát ghen tị tɾong lời nói của cô gái, anh ͼhân thành giải thí¢h “Về phần nhân viên công ty, đặc biệt là những người đặc biệt thân cận bên mình, chỉ dựa vào tiền bạc hay quyền lực là chưa đủ, chú Tần nhất định đã dạy em đầu tư tình cảm cũng là điều cần thiết.”

“Cha em chưa từng dạy em như vậy, sau này anh dạy em thì thế nào?”

“Em thông minh như vậy, vừa giải thí¢h là hiểu ngay, sao phải cần người khác dạy?”

“Thật sao?” Lời khen của người đàn ông làm cho đôi mắt của người phụ nữ lấp lánh, Tần Minh Châu nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo trước của người đàn ông, ánh mắt táo bạo lại có điểm say đắm nhìn anh “Eric, vậy anh hôn em đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận