Chương 173

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 173

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này vẫn đang là mùa đông nhưng trên trán Tề Mậu lại toát ra mồ hôi lạnh, anh nghĩ đến mấy cuộc gọi Diệp Tiểu Tiểu gọi cho anh hôm nay, lúc đó anh chỉ nhìn vào màn hình, hai tay nắm chặt thành quyền, tự dặn lòng mình không được trả lời, anh cũng không nghe được tiếng cô khóc, buổi sáng cô khóc nhiều đến nỗi lòng anh rối loạn, anh sợ nếu anh còn ở lại tɾong căn phòng đó thêm một lúc nữa, anh sẽ không luyến tiếc, đồng ý với lời cầu xin được ở lại của cô.

Anh tự cảnh cáo mình không thể mềm lòng nữa, chuyện của cha anh đã dạy cho anh một bài học sâu sắc, nếu đã quyết định và biết rõ mình muốn gì thì nhất định phải tàn nhẫn.

Người đàn ông đưa tàn thuốc sắp cháy hết vào gạt tàn, đôi tay hơi run run, tự an ủi mình rằng vẫn còn tia may mắn, hiện tại tất cả chỉ là suy đoán, có lẽ Tiểu Tiểu căn bản không biết gì cả, cho dù cô biết thì cô vẫn luôn như vậy, chỉ cần dỗ dành cô, cô luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, ¢hắc chắn sẽ hiểu được những khó khăn của anh.

Tề Mậu vội vàng quay lại Phong Cảnh Viên, vừa về tới nơi, anh đã nhìn thấy cô đứng cạnh ghế sofa đợi anh, dưới ͼhân là một chiếc túi xách.

“A Mộc.” Mấy năm nay Diệp Tiểu Tiểu thỉnh thoảng vẫn gọi anh như vậy, thấy anh thẹn quá hóa giận, cô đặc biệt vui vẻ, bây giờ cô muốn gọi anh như vậy lần nữa, “Em biết anh đang ở bên Tần Minh Châu, em không trách anh, Thiên Tân xảy ra nhiều chuyện như vậy, anh phải gánh vác quá nhiều trách nhiệm, cô ấy thật sự có thể giúp anh, anh thả em đi, em sẽ không quấy nhiễu, nhưng em không muốn đi Pháp, em muốn quay về Z thành phố. ”

Cô gái nhặt túi xách lên, cắn chặt môi để ngăn mình không khóc.

Vừa rồi trợ lý Doãn gọi lại cho cô, nói Tề tiên sinh sẽ về sớm, cô bước vào phòng ngủ thu dọn hành lý thì phát hiện Tề Mậu đã mua cho cô nhiều đồ tốt như vậy, cô liếc nhìn quanh, mỗi đồ vật đều khiến cô nhớ lại những khoảnh khắc đẹp đẽ mà hai người từng có với nhau, nhưng tɾong tương lai, sẽ có một người phụ nữ khác nắm tay, sánh bước bên cạnh anh.

Trong lòng cô khổ sở không thôi nên vội vàng thu dọn mấy bộ quần áo đã mặc, còn những bộ chưa mặc thì anh muốn làm gì thì làm.

“Em đi đây.”

Người đàn ông không lên tiếng, Diệp Tiểu Tiểu cảm giác được ánh mắt xuyên thấu của anh đang nhìn chằm chằm vào mình, cô ngẩng đầu, do dự một chút mới nói

“Trang sức anh mua cho em đều ở tɾong két sắt, em không hề động đến, em chỉ lấy đi giấy tờ tùy thân của em và mấy bộ quần áo, anh có muốn kiểm tra lại không?

Bình luận (0)

Để lại bình luận