Chương 180

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 180

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bụng Diệp Tiểu Tiểu có chút khó chịu, cô muốn đứng dậy trở về nhà, nhưng cô chợt kinh hãi phát hiện ra kỳ kinh nguyệt của mình đã trễ hơn một tuần.

Cô không thể có thai

Mấy năm nay cô đều uống thuốc tránh thai do Tề Mậu đưa cho, cũng chưa từng gặp phải chuyện ngoài ý muốn nào, nhưng tháng trước, cô lo lắng bồn chồn suốt ngày vì chuyện của Thiên Tân, lại cùng anh ra nước ngoài, tới lúc nhớ tới giờ uống thuốc thì cũng đã trễ mấy ngày rồi.

Nếu cô thực sự có thai thì sao? Tề Mậu không còn muốn cô nữa, anh sắp đính hôn với Tần Minh Châu, sau này ¢hắc chắn sẽ kết hôn, còn cô tuyệt đối sẽ không bao giờ núp sau lưng anh, làm một tình nhân không danh không phận suốt đời

Nếu có một đứa con…

Chẳng lẽ anh giá thú, bị người đời phỉ nhổ sao?

Mẹ cô năm đó vì cớ gì nhất quyết mang cô từ thôn nhỏ tới Vân Khê trấn chứ? Còn không phải là chỉ để tránh những lời bàn tán của hàng xóm sao? Điều cô sợ nhất khi còn nhỏ là bị hỏi “Cha con đâu?”, liệu sau này con cái của cô có phải cũng sẽ như vậy không?

Cô lại nghĩ, nếu như cô thật sự có thai thì Tề Mậu sẽ làm thế nào?

Kỳ thực có lẽ tình huống mà cô lo lắng sẽ không xảy ra, anh sắp cưới một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối với mình, sao có thể để cô sinh con?

Khi Tề Mậu trở về nhà, Diệp Tiểu Tiểu ngồi trên cửa sổ , Đào Đào quỳ gối, háo hức nhìn ra ngoài cửa sổ, dáng người gầy gò cô đơn của cô trông giống như một con én non bị bỏ rơi, người đàn ông mím môi, tɾong lòng chua xót.

Anh muốn làm cho cô vui vẻ, nhưng cô lại không vui chút nào, căn nhà lớn này đối với cô là nhà tù, và với bản thân anh cũng vậy.

Nhà tù giam giữ người cô, và cùng giam giữ trái tim anh.

Người đàn ông bước tới, mỉm cười hỏi “Em đang nhìn gì thế?”

“Nhìn mặt trăng trên bầu trời, anh xem hiện tại nó tròn, lại toả sáng như vậy, nhưng cũng chẳng tồn tại được lâu, em muốn nhớ lại hình dáng đẹp nhất của nó.”

Diệp Tiểu Tiểu đáp lại anh với nụ cười trên môi, nhưng đột nhiên cô bật khóc, dựa vào cửa sổ khóc đến nghẹn ngào, không kiềm chế được bản thân.

Một tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô “Nha đầu ngốc, cho anh một chút thời gian, mọi chuyện sẽ thay đổi. Người giúp việc nói hôm nay em không ăn tối, là vì không có khẩu vị hay đồ ăn không ngon? Em muốn ăn gì, nói cho anh biết, anh sẽ sắp xếp.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận