Chương 204

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 204

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Tiểu Tiểu khẽ giật mình, từ từ đặt đũa xuống, hỏi “Anh sẽ đi bao lâu?”

Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của cô, Lục Vi Thần mỉm cười nói “Chỉ có ba tháng, bây giờ anh rấthối hận. Anh không muốn xa em như vậy.”

“Anh tự nguyện đi à? Hay họ ép anh đi? Tham gia có ích lợi gì không?”

“Việc tiếp xúc với mầm bệnh, trực tiếp tìm hiểu thông tin tất nhiên sẽ cực kỳ hữu ích cho việc viết luận văn và thăng tiến sau này.”

“Khi nào thì anh đi?”

“Vẫn chưa xác nhận, Tiểu Tiểu, em có muốn anh đi không?” Lục Vi Thần nhìn chằm chằm vào mắt cô hỏi.

Cô cũng không biết

Diệp Tiểu Tiểu bồn chồn không yên, tự hỏi liệu Tề Mậu có đứng sau chuyện này hay không, cô biết người đàn ông đó, anh thà phá hủy những gì mình không đoạt được còn hơn là đưa nó cho người khác, nhưng Lục Vi Thần lại nói rằng anh đã đăng ký.

Rốt cuộc cô nên làm gì bây giờ?

Sau khi ra khỏi quán lẩu, Diệp Tiểu Tiểu lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó, lòng cô thắt lại, lần này là lần thứ mấy cô gặp Tề Mậu rồi?

“Sao vậy?” Lục Vi Thần vừa mới khởi động xe, thấy sắc mặt cô gái không được tốt liền hỏi “Răng còn đau không? Ai, hôm nay đáng ra anh không nên dẫn em đi ăn lẩu, đều là lỗi của anh…”

“Là do em muốn ăn.” Diệp Tiểu Tiểu không thể nói với Lục Vi Thần rằng cô có chút lo lắng khi nhìn thấy Tề Mậụ

Cô hỏi lại người đàn ông “Châu Phi có an toàn không? Em nghe nói ở đó rấthỗn loạn.”

Lục Vi Thần giơ tay giúp cô vén một lọn tóc xõa ra sau tai, mùi hươռg của cô gái vương vấn nơi chóp mũi anh, khiến cổ họng anh ngứa ngáy, anh cười nói “An toàn, bọn anh ở trại căn cứ, Tiểu Tiểu, em không muốn anh đi thì anh không đi, cuối tuần anh còn phải tập làm bánh, chuyện đã đáp ứng với em không thể nuốt lời được.”

Anh lại mím môi “Anh ghen tị với cái răng kia của em. Anh đã cố gắng làm cho em béo lên mà không thành công. Nếu không phải là làm em đau đớn, anh cũng muốn được như chiếc răng đó.”

“Buồn nôn.”

Diệp Tiểu Tiểu cười vỗ vỗ nam nhân, nhưng lại có chút lo lắng “Nếu không đi châu Phi, có ảnh hưởng gì không?”

“Đó chỉ là công việc, còn em là cuộc sống.” Lục Vi Thần nhân cơ hội nắm lấy tay cô, ánh mắt vẫn dán lên khuôn mặt cô “Khi nào anh có thể nói với mọi người rằng em là bạn gái của anh đây?”

“Chuyện đó để sau hãy nói.” Cô gái đỏ mặt cúi đầu nhưng vẫn không rút tay ra khỏi lòng bàn tay nam nhân.

“Được.” Lục Vi Thần nhìn vành tai cô đỏ bừng, chậm rãi nói “Anh nghe lời em, em bảo anh đợi, anh sẽ đợi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận