Chương 207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buổi tối, Lục Vi Thần lái xe đến phòng khám đón Diệp Tiểu Tiểu, cô gái nhìn thấy vẻ mặt ċһán nản của anh liền hỏi “Anh sao vậy?”

“Tiểu Tiểu, có lẽ anh phải thất hứa.” Anh lặp lại lời thầy trưởng khoa hôm nay, rồi lại nói “Em đừng tức giận.”

“Trong lòng anh, em dễ tức giận đến thế sao?” Diệp Tiểu Tiểu giả vờ cười nhẹ, “Em chỉ lo ở đó không an toàn thôi.”

Lục Vi Thần thở dài một hơi, nắm lấy tay cô đặt lên ngực anh “Yên tâm, bệnh viện ở đó trang bị đầy đủ, ở đó còn có rấtnhiều đồng nghiệp, anh sẽ liên lạc với em mỗi ngày, em đợi anh ba tháng thôi, được không?”

Diệp Tiểu Tiểu gật đầu, tɾong khoảng thời gian này Tề Mậu thường xuyên xuấthiện ở nhiều dịp khác nhau, mấy ngày trước anh còn đứng ở tầng dưới căn hộ thuê, tay cầm điếu thuốc nhìn chằm chằm cô, cô vì vậy cũng không dám cùng Lục Vi Thần ra ngoài ăn, sợ chọc tức anh.

Cô đã sống với Tề Mậu nhiều năm, biết người đàn ông này hống hách, hoang tưởng, chiếm hữu vạn phần, bộ dáng phát điên của anh khi ghen tuông thực doạ người.

Cho dù Lục Vi Thần có đến Châu Phi một thời gian, Têf Mậu ¢hắc chắn cũng không thể làm được việc gì ở xa như vậy, cô có lên mạng tìm hiểu thông tin các khu vực hỗ trợ, thấy rằng môi trường tổng thể cũng không quá tệ.

“Anh đi đi, em sẽ đợi anh.”

Sau khi Lục Vi Thần đến Châu Phi, anh thường xuyên gửi tin nhắn cho cô để giữ liên lạc, bảo cô đừng lo lắng về lịch làm việc của anh, chỉ hơn hai tháng sau, khi nhìn thấy tin tức virus Ebola đã bắt đầu lây lan trở lại tại thành phố anh đang cứu trợ, trái tim cô chợt thắt lại.

Hôm đó cô gọi đïện, Lục Vi Thần không trả lời, cô gửi cho anh rấtnhiều tin nhắn

Anh đang làm gì thế? Sao anh chưa trả lời tin nhắn? Anh có bận không? Lúc nào rảnh gửi cho em một tin nhắn.

Mạng không tốt lắm? Anh phải chú ý để bảo vệ chính mình.

Hy vọng làn sóng dịch bệnh này sẽ sớm qua đi…

Lục Vi Thần suốt đêm không trả lời, mãi đến sáng hôm sau mới trả lời

Xin lỗi, Tiểu Tiểụ Hôm qua anh trực ban, vừa mới về ký túc xá, đïện thoại di động không được phép mang vào phòng bệnh, việc đầu tiên anh làm khi quay lại là gửi tin nhắn cho em. Tín hiệu ở đây là không tốt lắm.

Nhìn dòng chữ trên màn hình, Diệp Tiểu Tiểu không khỏi nghẹn ngào Anh có biết em đã gửi cho anh bao nhiêu tin nhắn không? Em lo muốn chết tɾong mắt anh chỉ có bệnh nhân thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận