Chương 208

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 208

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điện thoại lập tức vang lên, sau khi bắt máy, giọng nói mệt mỏi của người đàn ông truyền tói “Tiểu Tiểu, anh sai rồi, khi về anh nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt. Dịch bệnh ở đây nghiêm trọng quá, từ hôm qua tới giờ anh cũng chưa được ngủ chút nào, em đừng lo lắng…”

“Khi nào anh mới về?” Cô gái bất giác bật khóc, hối hận vì ngay từ đầu lẽ ra không nên đồng ý để anh đi.

“Được rồi, đừng khóc nữa, em khóc anh cũng thấy khó chịụ Một tuần nữa, những đồng nghiệp khác sẽ thay phiên nhaụ”

“Anh phải quay lại sớm.”

“Đừng lo lắng.” Lục Vi Thần cười vui vẻ “Anh ¢hắc chắn sẽ làm những gì anh đã hứa với em, hãy chờ anh. Chuyện em hứa với anh có phải cũng nên thực hiện rồi không? Anh đã chờ ba tháng rồi.”

“Anh trở về em liền nói cho anh, quay lại sớm.”

“Được.”

Cô tin tưởng Lục Vi Thần, sau khi gặp nhau, anh đã đáp ứng sẽ cố gắng h0àn thành tất cả những gì anh đã hứa với cô, chỉ còn lại một tuần, thời gian trôi qua rấtnhanh.

**

Đó là ngày 13 tháng 8, Diệp Tiểu Tiểu sẽ luôn nhớ buổi sáng hôm đó, cách một ngày Lục Vi Thần trở về Trung Quốc, cô đang làm việc tɾong phòng khám thì nhìn thấy đồng nghiệp ở bệnh viện chạy tới, nhìn cô muốn nói rồi lại thôi, ngập ngừng không nói nên lời.

Một loại cảm giác bất thường tức khắc bảo phủ lấy toàn thân cô.

“Có chuyện gì thế?” Giọng cô run run hỏi.

“… Vi Thần đã xảy ra chuyện, chiều qua anh ấy đi siêu thị gần đó mua đồ, bị cướp túi xách nên bị đâm.”

“Bây giờ anh ấy thế nào rồi?”

“Trong lúc cấp cứu, đã mất quá nhiều máu, tình hình không mấy lạc quan.”

Như có một bàn tay vô hình đang chóp chặt trái tim mình, Diệp Tiểu Tiểu cảm giác như không thở được, máu tɾong cơ thể ứ đọng, vừa khóc vừa nói “Tôi muốn gặp anh ấy, anh ấy hứa ngày mai sẽ quay lại.”

Đồng nghiệp gật đầu “Được cùng chúng ta.”

Sau khi vội vàng h0àn tất thủ tục và lên máy bay, Diệp Tiểu Tiểu bàng h0àng không ngừng gửi tin nhắn cho Lục Vi Thần, dù biết bây giờ anh không thể trả lời nhưng cô vẫn muốn nói với anh rằng cô đã quyết định sẽ đồng ý làm bạn gái của anh khi anh quay lại.

Cô ngẩng đầu lên liếc nhìn Tề Mậu, không biết anh nhận được tin tức từ đâu mà cũng lên cùng chuyến bay với cô, cô nhanh chóng quay mặt đi, lúc này cô chỉ đang nghĩ đến một người đàn ông.

Lục Vi Thần, em tới tìm anh, anh nhất định phải bình an vô sự.

Tề Mậu cũng rấtlo lắng, anh vẫn luôn để ý tới Lục Vi Thần, tuy rằng rấthận hắn, nhưng khi nghe tin hôm nay hắn gặp nạn ở châu Phi, tim anh chợt giật thót, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, chính là sợ hãi, lần đầu tiên gặp lại Tiểu Tiểu ở Giang Châu, anh vô thức nhìn vào những ngón tay sach sẽ, không có bất cứ thứ gì trên đó của cô. Anh rấttự tin vào bản thân, nếu có Lục Vi Thần ở đây, anh cũng có thể cạnh tranh công bằng, quyết định thắng thua, nhưng bây giờ Lục Vi Thần lại xảy ra chuyện, nếu không cứu được hắn…

Tiểu Tiểu cả đời này cũng không quên được người đàn ông đó.

Virus được phát hiện tại khu hỗ trợ xây dựng đã được kiểm soát chặt chẽ, vé máy bay và thủ tục visa đều được xử lý qua kênh đặc biệt , anh không yên tâm, muốn cùng cô đi đến Châu Phi.

Đến sân bay, cả nhóm vội vã đến bệnh viện, đồng nghiệp của bệnh viện Giang Châu đã đứng sẵn ở cửa, một nữ bác sĩ nhìn thấy lãnh đạo bệnh viện không khỏi khóc nấc lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận