Chương 211

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 211

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm đó mẹ mua cho cô rấtnhiều đồ ăn ngon, viết gì đó rồi cất đi, hôn lên mặt cô, dặn cô ngủ ngon, cô không dám trái lời, trực giác ma͙nh mẽ khiến buồn chồn không thể ngủ được, cô có chút sợ hãi, luôn cảm thấy sẽ có chuyện không hay xảy ra.

Quả nhiên, vừa nhắm mắt lại liền nghe thấy mẹ mở cửa đi ra ngoài, cô lặng lẽ đứng dậy đi the0 từ xa, nhìn thấy mẹ đang từng bước đi về phía con sông lớn tɾong thôn.

“Mẹ ơi” Cô vừa khóc vừa chạy về phía bờ sông, không may vấp phải thứ gì đó liền ngã xuống.

Diệp Vân nghe thấy tiếng con gái liền quay đầu lại, Diệp Tiểu Tiểu lại đứng dậy chạy về phía sông “Mẹ ơi, người đừng chết.”

Lúc đó còn nhỏ nhưng cô có nghe kể chuyện tɾong thôn cũng có một người tức phụ cũng gie0 mình xuống sông rồi không bao giờ tỉnh dậy nữa.

Diệp Vân ôm con gái khóc lóc thảm thiết, hai người trở về nhà, sau chuyện đó, Diệp Tiểu Tiểu liên tục gặp ác mộng, khi ngủ thường giật mình tỉnh dậy…

Nhớ lại chuyện đó, Diệp Tiểu Tiểu không kìm được nước mắt “Mẹ ơi”, cô thì thầm “Con sắp được gặp mẹ rồi. Con nhớ mẹ lắm. Chắc mẹ đã đợi con rấtlâu rồi, còn cả Lục……”

“Tiểu Tiểu, em đừng nói nữa…” Người đàn ông ôm chặt cô, đau đớn nhắm mắt lại, trái tim như bị cào cấu, đau dữ dội.

“Tề Mậu, anh đi đi, để tôi yên. Tôi là một người đen đủi, nếu anh ở bên tôi sẽ không có kết cục tốt đẹp. Tôi sinh ra chưa được bao lâu cha tôi đã không cần tôi, mẹ tôi qua đời tɾong một vụ tai nạn xe cộ, còn Lục Vi Thần cũng không còn ở đây nữa, tất cả những người yêu thươռg tôi và những người tôi muốn yêu đều đã không còn nữa.”

“Anh yêu em, là anh không tốt. Tất cả đều là lỗi của anh. Em có thể tin anh một lần nữa không?”

Diệp Tiểu Tiểu lắc đầu “Tôi hận anh, nhưng sau đó tôi đã hiểu ra, anh cho tôi đến trường học tốt nhất, cho tôi một cuộc sống tốt đẹp, bất quả chỉ muốn tôi lưu lại bên anh ngồi ngu, lại nói anh còn là người chịu thiệt thì đúng hơn, anh muốn loại phụ nữ nào mà không có?”

“Anh chỉ muốn em, Tiểu Tiểu, anh chỉ muốn em.” Đôi mắt của đàn ông đỏ lên, tay run run đưa mảnh ngọc cho cô “Tiểu Tiểu, quay lại với anh, anh sẽ giúp em tìm được cha em.”

Chỉ là ông ấy không còn nữa.

Khóe miệng Diệp Tiểu Tiểu hiện lên một nụ cười buồn bã “Không cần, ông ấy không muốn tôi, bọn họ không muốn tôi.”

“Anh muốn em, bảo bối. Anh sai rồi. Em có thể trừng phạt anh thế nào cũng được, quay lại với anh, được không?”

“Tôi đã nói với anh là tôi sẽ ở đây, không đi đâu cả.”

Tề Mậu thô bạo nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ra ngoài, tức giận nói “Em nhìn xem bộ dáng của mình bây giờ như thế nào? Vì hắn mà thủ tiết? Đem mạng cho hắn sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận