Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trận chiến ở Mục Thành

Hôm sau, Nam Vực Vương lập tức xuất quân tiến đánh Mục Thành. Khương Vãn Ly bị giày vò cả một đêm nên vẫn thấy buồn ngủ, người nàng được bọc trong tấm chăn lụa tơ tằm vàng. Tơ tằm vàng được một loại côn trùng hiếm có phun tơ ra dệt thành, vì nó vừa mềm mại, vừa mỏng nhẹ nên được các tầng lớp quý tộc rất yêu thích, thêm việc hiếm có khó tìm, giá thành đắt đỏ nên cũng chỉ có những Vương công quý tộc cực kì tôn quý mới có thể sử dụng. Mà một thứ lụa quý giá như thế giờ lại được trùm lên cơ thể của một nô lệ tình dục.
Khương Vãn Ly ngủ một giấc đến xế chiều. Nàng hơi bất ngờ khi mình nằm trên giường. Mắt dời sang chiếc bàn gỗ bên cạnh giường, trên đó có một bát sứ đựng thuốc còn đang nóng, bốc lên hương thơm đặc thù. Nàng nâng chén thuốc lên uống sạch, chiếc lưỡi đỏ linh hoạt liếm một vòng sạch sẽ thuốc nước màu trắng còn đọng lại trên cánh môi. Lâu rồi không được dùng bát để ăn cơm nên nàng vẫn chưa thích ứng được thói quen làm người bình thường.
Lều vua chỉ còn lại một mình nàng, Khương Vãn Ly cũng không biết nên làm như thế nào cho phải. Nàng hơi bận lòng đến Thương Cảnh Ngữ, nhưng nàng hoàn toàn không có bất kỳ cách nào để dò la tin tức, không biết hắn ta có cứu được tứ tỷ ra không.
Trận chiến này ở Mục Thành cũng khá thoải mái, vì Mục Thành vốn là thành trì trực thuộc, phụ thuộc vào thành Hạo Nguyệt, dân trong thành chủ yếu sống bằng nghề chăn nuôi, không có linh sĩ hay võ sĩ gì. Nếu không có thành Hạo Nguyệt giúp đỡ thì họ sẽ không thể chống lại thế tiến công của quân đội Nam Vực Vương, chẳng mấy chốc đã bị phá tan cửa thành.
Thành chủ Tiền Nghĩa Minh là một tên béo chỉ biết ăn uống chơi bời, khi bị người ta trói lại đưa đến trước mặt Quân Đình, lão sợ đến mức đái cả ra quần. Trước giờ Quân Đình luôn lười đoái hoài đến loại người phế vật, nhát gan, vô dụng như thế này, nên ra hiệu thị vệ dẫn đi, giam lại.
Khi Lăng Hà dẫn đám thị vệ đi điều tra phủ thành chủ thì tìm thấy một thiếu nữ đang ngồi dưới đất, ôm chân khóc thút thít đến thảm thiết như hoa lê dưới mưa, tự dưng cảm thấy thương cảm. Lăng Hà lập tức lệnh cho thị vệ đưa đến chỗ Quân Đình, mặc cho thiếu nữ có chống cự.
“Vương, nàng ta là con gái của Tiền Nghĩa Minh. Không ngờ cái con lợn kia có thể sinh ra một nàng con gái xinh đẹp như thế này. Ngài xem có thích không, hay là đêm nay sắp xếp nàng ta cho ngài nhé?” Lăng Hà cứ như tú bà chốn lầu xanh, khuôn mặt luôn tuấn tú, ôn hòa chợt có vẻ hơi bỉ ổi.
Với tư cách là đại thần nội vụ của người mạnh hiếm có trên đời, hắn ta không cần quá lo lắng về sự an toàn của Vương, cho nên toàn bộ sự chú ý của hắn ta đều tập trung hết cho “hạnh phúc” nửa thân dưới của Vương.
“Lăng Hà, ngươi rảnh lắm đúng không?” Ánh mắt Quân Đình cực kỳ lạnh nhạt, khóe mắt vô tình liếc thấy thiếu nữ, đúng thật chẳng hứng thú tí nào: “Rảnh thế thì thà đi tra soát lại một lượt nhà kho của Tiền Nghĩa Minh, trước ngày mai bản vương muốn thấy danh sách hoàn chỉnh.”
Đối mặt với dáng vẻ lạnh lùng của Vương, mặt Lăng Hà xụ xuống ngay. Mặc dù Tiền Nghĩa Minh là một tên bỏ đi nhưng cha lão lại là một quý tộc cực giỏi kinh doanh thương nghiệp, khi của cải dồi dào nhất thì đến cả Nam Vực Vương tiền nhiệm cũng không sánh bằng lão. Thành chủ xuất thân từ gia tộc như thế này rốt cuộc có bao nhiêu thứ đồ quý giá thì sao kiểm kê hết trong một ngày được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận