Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Biện pháp thoát tội (roi ngựa)

Hiểu suy nghĩ của Khương Vãn Ly hiện giờ, trên khuôn mặt anh tuấn của Lăng Hà xuất hiện nụ cười không rõ ý.
“Ngươi không thử thì sao biết không thể chứ?”
Lều vua trong đồn trú đèn đuốc sáng trưng, mấy chục ngọn nến đồng thời được thắp lên, chiếu sáng khuôn mặt tuấn mỹ đẹp đẽ đến cùng cực của nam nhân. Nam Vực Vương vốn nên ở trong phủ thành chủ tại Mục Thành để thưởng thức rượu ngon mà Tiền Nghĩa Minh giấu riêng, sủng hạnh mỹ nhân mới được thu nhận làm nô lệ lại bất ngờ xuất hiện trong lều vua cách Mục Thành hơn mười dặm.
Quân Đình ngồi thẳng thớm như tượng băng điêu khắc, không hề nhúc nhích, phát ra khí lạnh.
“Nàng ấy tỉnh lại rồi.” Lăng Hà ôm quyền trả lời, câu nói đó dường như khiến khí lạnh xung quanh ấm lên nhiều: “Chuyện ngài dặn dò, thần đã nói với Ly nô rồi, chắc chắn sẽ được như Vương mong muốn…”
Quân Đình xoay người lại, lạnh lùng nhìn hắn ta một cái. Lăng Hà lập tức nhận ra mình nói sai nên đổi giọng ngay: “Vương khoan dung, độ lượng, nhân tư, tiểu phu nhân dịu dàng thiện lương chắc chắn có thể xin được sự tha thứ của Vương.”
“Ừm.”
Quân Đình rất hài lòng, khí lạnh xung quanh dường như bớt đi nhiều.
Lăng Hà thầm cạn lời. Ngài Vương cơ trí, anh dũng của hắn ta từ bao giờ lại trở nên ấu trĩ như thế chứ?
“Lui ra đi.” Quân Đình khoát tay áo. Trước khi Lăng Hà bước ra khỏi lều vua thì nói thêm một câu: “Ngày mai dậy sớm một chút.”
Mặt Lăng Hà xụ xuống ngay. Bình thường hắn toàn dậy giờ Thìn, cũng không muộn lắm mà Quân Đình còn nhắc phải dậy sớm thì ít nhất phải thức giấc vào giờ Mão. Vương có nóng lòng muốn dỗ tiểu thê của mình thì cũng không cần phải dậy sớm thế làm gì chứ, khiến hắn ta phải chịu tội theo.
Ngày thứ ba, giờ Mão.
Dây thừng bện trói cơ thể mềm mại lên giá chữ thập bằng gỗ, quyến rũ mê người theo hình chữ thập. Đôi chân dài của nàng khép lại, huyệt thịt trống rỗng đói khát đã lâu không chịu nổi nên phun dâm thủy ra.
Vút, bốp.
Roi ngựa xé gió quất vào đôi gò trắng nõn nà của nàng, nháy mắt đã rịn ra vết máu. Roi xẹt qua núm vú đang dựng thẳng khiến nàng run lên. Cơn đau và dục vọng hòa vào nhau, trên da thịt trắng nõn đầy vết đỏ mập mờ.
“A…”
Vút, chát. Từng roi quất vào người vừa nhanh vừa mạnh, khiến nàng không thể kịp phản ứng, từ chỗ đôi gò tuyết trắng đến đầu gối mượt mà chằng chịt những vết roi đầy sắc đỏ.
“Chủ nhân, tiện nô biết sai rồi…” Nàng liên tục lặp lại câu kia, thế nhưng lại chọc cho nam nhân quất roi ngày càng ác hơn.
Đánh đến mức phía trước không còn chỗ chứa vết roi nữa, hắn lại thả người đang bị treo trên giá ra, lật ngược nàng lại rồi quất lên cái mông và tấm lưng trắng muốt hoàn mỹ của nàng. Khương Vãn Ly vô lực nằm rạp trên mặt đất, như một con thú nhỏ không còn nơi để trốn, mặc cho từng đòn roi hôn lên mỗi tấc da thịt trắng nõn.
“Đồ ngu xuẩn.” Quất đến mức khiến cơ thể này không chịu đựng được thêm nữa, Quân Đình mới nắm lấy vòng cổ, ép nàng quỳ thẳng người. Hắn nhìn chăm chú khuôn mặt mỹ nhân phủ đầy nước mắt, đè nén lửa giận sắp phun trào, lạnh lùng nói.
Đôi mắt long lanh ánh nước nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo của nam nhân thì người nàng run bật lên, khóe mắt vừa hay liếc thấy Lăng Hà đang đứng ngay cạnh Quân Đình.
Lăng Hà thật sự là không nhìn nổi, vốn không nên mở miệng nhưng hắn ta đành lên tiếng nhắc nhở: “Nếu không van nài Vương thì ngày mai sẽ bị chặt tay chân, móc mắt, xẻo mũi, cắt lưỡi ngâm rượu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận