Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mỹ nhân lười biếng (thanh gỗ)

“Tiểu phu nhân, ngài nên đi tắm rồi.” Tuyết Chi đứng bên cạnh tiến lên nhắc, giọng điệu nhẹ nhàng, nụ cười ấm áp.
Bây giờ Khương Vãn Ly là thiếp thất của Quân Đình, mặc dù chỉ là nô thiếp nhưng dựa theo cung quy, nàng có thể có được hai thị nữ, một thị nữ thiếp thân và một người làm tạp dịch.
Tuyết Chi là thị nữ của thành chủ thành Hạo Nguyệt, vì tính cách chững chạc, làm việc nhanh nhẹn nên Lăng Hà đã phân nàng cho Khương Vãn Ly.
Tạp dịch tên là Phong Lan, trước kia làm trong phủ thành chủ Mục Thành, làm chân sai vặt cho đầu bếp, tính cách hoạt bát, không đủ sự chững chạc nhưng được cái khỏe mạnh, cũng biết chịu thương chịu khó.
Được Phong Lan đỡ, Khương Vãn Ly nhấc chân vào thùng tắm. Thân thể trắng nõn, mềm mại như nước ngâm trong bồn nước đầy cánh hoa, tắm rửa sạch sự ô uế trên người.
Tắm xong, nữ nhân quỳ trên giường. Tóc đen như mực tán trên tấm lưng trắng nõn hoàn mỹ, lẳng lặng đợi phu chủ về sủng hạnh nàng. Có lẽ do đi đường quá mức mệt nhọc, hoặc do chiếc giường quá êm ái, dễ chịu, chẳng mấy chốc đã nàng ngã sang một bên, điềm tĩnh mà ngủ. Cách lớp màn lụa màu đỏ, Tuyết Chi và Phong Lan cũng không biết chủ nhân của mình đã ngủ rồi.
Thế là, khi Quân Đình xốc màn đỏ lên thì đập vào mắt là bức tranh mỹ nhân say ngủ.
Bốp.
Mỹ nhân đang say ngủ tỉnh giấc vì thấy mông chợt đau.
“Phu… phu chủ…”
Khương Vãn Ly nhận ra mình đã phạm lỗi nên bối rối bò dậy, ngoan ngoãn nhận sai: “Tiện… tiện nô sai rồi.”
Cô gái nhỏ to gan hơn nhiều, dám lười biếng rồi.
Quân Đình luôn trọng quy củ cũng không tức giận, nhưng cũng không muốn dễ dàng bỏ qua cho nữ nhân đã phạm lỗi này.
“Duỗi thẳng tay, thấp lưng xuống, vểnh mông lên.”
Dưới mệnh lệnh của Quân Đình, Khương Vãn Ly bày ra tư thế vểnh mông thấp eo. Nàng cảm thấy eo và mông được đặt một vật cứng lạnh buốt, sau đó thấy một cái thanh gỗ được đặt lên lòng bàn tay đang xòe ra của nàng.
“Rơi một cái sẽ làm thêm mười lần.” Đánh hai cái vào nơi giao hợp gần khe mông, Quân Đình đi ra sau tấm bình phong, được các thị nữ dịu dàng hầu hạ đi tắm.
Duy trì tư thế này chẳng được bao lâu, nàng đã cảm thấy buốt nhức, muốn vặn eo một cái cho đỡ mỏi thì lại lo đồ bị rơi, khiến phu chủ không vui.
Nàng nâng cánh tay buốt nhức lên, cơn đau nhức khó chịu khiến đôi mắt hạnh nhòe nước.
Cuối cùng vẫn không chịu nổi, cái thanh gỗ trong lòng bàn tay nàng trượt xuống. Nữ thị vệ giám sát nàng chịu phạt nhặt cái thanh gỗ lên, đặt lại vào tay Khương Vãn Ly.
Quân Đình sai bốn nữ thị vệ bảo vệ cho Khương Vãn Ly, Tinh Vân là một trong số đó. Họ đều trung thành, không hai lòng, trừ chức trách hộ vệ còn chịu trách nhiệm thay Vương giám sát nô thiếp chịu phạt.
Khương Vãn Ly khó nhọc mà duy trì tư thế này nửa canh giờ, suốt thời gian đó cái thanh gỗ rơi bốn lần, cây gậy trên lưng và ở mông cũng rơi mất hai lần.
Sau khi tắm xong, Quân Đình khoác bừa cái áo choàng màu đen lên, buộc hờ đai lưng, đi chân trần trên tấm thảm da hổ, thân dưới hùng vĩ rũ xuống giữa hai chân.
Hắn ngồi xuống cạnh giường, lên tiếng: “Tới đây.”
Khương Vãn Ly nâng dụng cụ phạt hình mà xoay người lại. Nàng hơi nhúc nhích một cái mà giới xích và gậy đã rơi xuống. Nàng đau khổ, tỏ vẻ cực kỳ tủi thân, trông như sắp khóc.
“Úp sấp lên đùi bản vương.” Quân Đình không hề mềm lòng. Hôm nay hắn có hứng dạy dỗ nô lệ nhỏ không biết tuân thủ phép tắc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận