Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự chăm sóc bất ngờ

“Lui xuống hết đi.” Quân Đình bỗng lên tiếng nói.
Trước khi mọi người rời đi, nàng nghe thấy Vương nói thêm một câu: “Mang thuốc tới đây.”

Vương ngồi ngay ngắn trên giường, ánh mắt lạnh lẽo như hồ băng sâu thẳm dừng trên người nàng, hắn im lặng không nói gì. Khương Vãn Ly sợ Vương, cũng không dám mở miệng nói chuyện. Lúc này đây, một chủ một nô, một người ngồi một người quỳ, đều không có ai nói chuyện, mãi cho đến khi thị nữ thiếp thân Tuyết Chi bưng bát thuốc tới.
Bát thuốc mà Tuyết Chi mang tới có màu đen tuyền, vẫn còn hơi nóng bốc lên, ngửi qua mùi của nó, Khương Vãn Ly đã xác định rằng bát thuốc này sẽ vô cùng khó uống.
Tuyết Chi do dự tiến lên vài bước, vừa định ngồi xổm đút thuốc cho Khương Vãn Ly, lại nghe thấy Vương nói: “Đưa đây.”
Tính cách Tuyết Chi vẫn luôn luôn bình tĩnh ổn định, bên ngoài vẻ mặt nàng vẫn như bình thường, quỳ xuống nâng bất thuốc đầy dâng lên.
Quân Đình nhận lấy, cầm thìa đảo đảo một chút, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của Tuyết Chi múc một thìa thuốc tự mình đưa tới miệng nữ nhân.
Khương Vãn Ly ngẩn ngơ, không thể tin được nhìn chằm chằm vào cái thìa trước mắt, vì vậy nữ nhân đang vô cùng bất ngờ hoảng sợ quên mất phải mở miệng, mãi cho đến khi Vương lên tiếng nhắc nhở.
“Há miệng ra.” Vương đã cầm thìa đã lâu hơi mất kiên nhẫn, nhưng ít ra cũng không mất bình tĩnh.
Bấy giờ Khương Vãn Ly mới hoàn hồn lại, nơm nớp lo sợ mà tách hai cánh môi hồng hào, ngậm thìa sứ đút thuốc. Có lẽ đây là lần đầu tiên Quân Đình làm chuyện này, cách đút thuốc vô cùng trúc trắc, thìa còn đụng vào hàm răng trắng như gạo nếp của Khương Vãn Ly, va vào khiến nàng hơi đau, vị thuốc đắng chát thoáng chốc đã tràn đầy khoang miệng nàng.
Một bát thuốc đã nhìn thấy đáy, đắng tới nỗi Khương Vãn Ly nhíu chặt mày, nước mắt lưng tròng.
Đút thuốc cho nàng xong, Quân Đình cũng không ở lại lâu mà đứng dậy rời đi.
Phong Lan thấy Vương rời đi thì bưng lên bữa tối, có bốn món ăn một canh, số lượng không tính là nhiều, nhưng nhìn qua thì tinh xảo mỹ vị, rất khiến người ta muốn ăn, làm họ muốn đụng đũa.
Khương Vãn Ly đã nửa ngày không ăn cơm, vô cùng đói bụng, lại không dám đụng đũa. Vì dựa theo quy củ, nô thiếp không được phép ăn đồ ăn bình thường, nàng sợ Phong Lan giấu Vương mang bữa tối tới cho nàng.
Nhìn được lo lắng của Khương Vãn Ly, Tuyết Chi giải thích cho nàng: “Là Vương ra lệnh cho phòng bếp chuẩn bị cho người.”
Khương Vãn Ly vô cùng kinh ngạc, nàng vốn tưởng rằng sau khi trở về sẽ phải trải qua cuộc sống uống linh dược hàng ngày. Nàng không dám suy đoán suy nghĩ của Vương, mà yên lặng nhấc đũa lên bình tĩnh ăn hết bữa tối.
Chạng vạng, nữ nhân trần trụi quỳ rạp trên mặt đất, ngón tay ngọc nhỏ dài tay tách hai cánh mông đầy đặn, lộ ra lỗ hậu căng mọng, ruột dê mềm mại cắm vào lỗ huyệt, đâm tới vị trí sâu nhất mới dừng lại.
Nếu trước đó Khương Vãn Ly biết được kết quả khi ăn bữa tối là trước buổi tối thị tẩm phải súc ruột thì có thể nàng sẽ không ăn.
Dòng nước ấm áp theo ruột dê chảy vào cơ thể nàng, Khương Vãn Ly không thoải mái mà vặn mông.
Bốp, bốp. Quân Đình không mạnh không nhẹ mà tét hai phát lên mông nàng.
Nữ nhân bị cảnh cáo không dám lộn xộn, nhắm mắt chịu đựng cảm giác khó chịu ở phía sau, bụng nhỏ phẳng lỳ bằng mắt thường có thể thấy được đang nhanh chóng phồng lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận