Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Súc ruột thị tẩm (ruột dê, roi)

Khương Vãn Ly vẫn luôn nhớ nỗi thống khổ khi bị gãy chân tay, sợ hãi đối với Vương khảm nhập vào trong xương cốt, nàng không dám ra tiếng xin tha, một tiếng không phát ra mà chỉ dẩu đít, cảm nhận nước ấm chảy ngược tiến vào thấm ướt lỗ sau.
Ruột dê bị kéo ra ngoài, đổi thành nút chặn thô to lấp kín không cho nước ra ngoài, bụng phồng lên chạm tới mặt đất.
Bốp, bốp, bốp…
Mười mấy mảnh vải cuốn vào nhau chế thành roi, tùy tiện đánh vài cái lên mông, cặp mông trắng như tuyết dần dần đỏ ửng.
Nàng bị roi đánh không phải quá đau, nhưng trong bụng đầy nước, trướng đến nỗi nàng cực kỳ khó chịu, lại chịu đánh roi nên vô cùng khó khăn.
Ước chừng qua mười lăm phút, Quân Đình mới buông roi, ôm nữ nhân lên đặt lên trên thùng phân trong góc, cho phép nàng bài xuất những thứ dơ bẩn trong thân thể.
Khương Vãn Ly bị giữ chặt, nàng ngồi trên thùng phân, bài xuất thứ dơ bẩn, mùi tanh hôi khiến nàng ngượng ngùng, mặt đỏ bừng lên. Thật ra Quân Đình không chê bai nàng, ngựa quen đường cũ, lại ấn eo nữ nhân bơm sáu lần nước, sau khi xác nhận bài xuất ra toàn nước trong thì mới ôm tiểu nô thiếp đã nhũn hết cả người ra lên giường.
“Ưm…” Hậu huyệt ướt át hoàn toàn ngoan ngoãn mà nuốt vào dương vật thô dài, cho dù đau đến mức giống như bị xé rách, nhưng nàng vẫn như cũ thả lỏng thân mình chịu đựng ham muốn bạo lực của nam nhân.
Gậy thịt to lớn hung tợn mỗi một lần đều cắm vào toàn bộ, sau đó quyết đoán rút ra, lại tiếp tục tiến vào toàn bộ, lặp đi lặp lại, vách thịt ấm áp ướt át dịu dàng như đang lấy lòng kẻ xâm lược cuồng bạo đang đâm rút này. Hoa huyệt phía trước sớm đã chảy đầy dâm thuỷ, đói khát khó nhịn, nhưng lại không nhận được một chút yêu thương từ nam nhân, nàng khó chịu mà ưm ư, mặt chôn vào hai tay, tốn rất nhiều sức mới chật vật duy trì tư thế quỳ bò này.
Mặc dù cơ thể Khương Vãn Ly khó chịu, nàng lại không dám xin tha, trong lòng đặt Vương ở vị trí thứ nhất, chỉ tập trung phụng dưỡng Vương, làm Vương cảm thấy thoải mái sung sướng. Nàng rất sợ Vương cảm thấy không vui, hắn sẽ tức giận, dưới cơn thịnh nộ sẽ biến ảo giác thành hiện thực.
Bốp, bốp, bốp…
Bàn tay dừng ở mông nhỏ mềm mại, theo những cú nhấp không ngừng mà càng đánh càng mạnh, Khương Vãn Ly quỳ nằm bò không thấy mông nhỏ của mình đã bị đánh đến xanh tím, có chỗ còn chảy cả máu, nàng đau đến nỗi chảy nước mắt, lại vẫn luôn nhớ dẫu mông cao lên, giúp nam nhân đánh vô cùng tiện tay.
Khương Vãn Ly thật sự quá ngoan ngoãn, dù bị tra tấn thế nào cũng không lên tiếng xin tha, thật sự khó chịu lắm mới rầm rì vài tiếng, loại trạng thái dường như quay lại khoảng thời gian nàng mới trở thành nô lệ của Vương.
Nàng càng không phát ra tiếng, động tác của Quân Đình càng hung bạo, đầu nấm to lớn dữ tợn va chạm thịt non bên trong, đâm tới nỗi thân thể trắng nõn ngăn không được mà run lên.
Vẫn cắm ở bên trong, Quân Đình nắm chặt eo thon của nữ nhân lật người nàng lại, lại ăn thêm một cú tét mông nữa, đau đến nỗi Khương Vãn Ly phát ra một tiếng rên rỉ đau đớn.
Mặc dù đau đớn như vậy, nô thiếp vẫn ngoan ngoãn hiểu chuyện tự giác tách đôi chân dài ra, cánh tay ôm đầu gối, để Vương tôn quý càng tiện bề sử dụng cơ thể của nàng.
“Ưm…” Nàng mím chặt môi, không để cho tiếng khóc khó nghe làm phiền Vương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận