Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dâng trà, cảm tạ quản giáo

“Phu chủ, mời ngài dùng trà.” Nàng dùng tay bưng trà, dâng trà ngon tự mình pha đưa cho Vương.
Quân Đình một tay tiếp nhận bát trà, dưới ánh mắt lo lắng của nàng nhấp môi uống mấy khẩu, sau đó đặt bát trà lại trên bàn trà, cầm lấy thước đặt ở trên bàn.
Trước đó Quân Đình đã dạy nàng phương pháp pha trà một lần, bảo nàng học, còn nói học không tốt sẽ chịu phạt.
“Tay.”
Khương Vãn Ly dù không muốn nhưng vẫn giơ tay lên, sợ hãi né tránh ánh mắt của Vương.
“Nhìn ta.” Quân Đình mở miệng nói, thước lạnh lẽo vuốt ve bàn tay mềm yếu của nữ nhân.
Khương Vãn Ly bất đắc dĩ mở mắt ra nhìn về phía nam nhân, bởi vì lo lắng, môi đỏ mím chặt lại.
“Lớn tiếng đếm số, cũng cảm tạ bản vương quản giáo.” Trước giờ Vương chưa từng có kiên nhẫn dạy dỗ nô lệ, giờ đây lại bắt đầu tự mình dạy dỗ nô thiếp.
Bốp. Thước đánh vào lòng bàn tay trắng nõn, tạo nên một dấu thước lên đó, bàn tay trắng nõn nháy mắt đỏ ửng sưng lên
“A, một… Cảm ơn chủ nhân quản giáo tiện nô… Huhu…”
Lực đánh không nhẹ chút nào, chỉ một tí thôi đã đủ khiến nữ nhân rớt nước mắt, tủi thân nức nở.
Quân Đình không vội vàng đánh cái thứ hai, chờ nàng tạm ổn rồi mới đánh cái tiếp theo, lần này càng dùng nhiều sức hơn, đánh lên đầu ngón tay đang khép lại. Ngón tay liền tím lại, đau đến mức mỹ nhân hít khí lạnh.
“Hai… Tiện, tiện nô cảm tạ chủ nhân quản giáo…”
Bốp, cái thứ ba rơi xuống ở khu vực nối liền ngón tay và lòng bàn tay.
“Hức…” Cơ thể nàng run rẩy khóc thút thít, bàn tay nóng rát đau đớn, đau đến nàng quên mất đếm số.
“Đếm số…” Thước đánh lên mông nhỏ vô tội thành một tiếng “bốp”.
Mông bị đau nhắc nhở Khương Vãn Ly, nàng vừa khóc vừa nói: “Ba… Hu hu… Tạ chủ nhân quản giáo tiện nô…”
Kế tiếp bảy cái, tất cả đều rơi xuống tay nhỏ non mềm, bàn tay trắng nõn đỏ hết cả lên, sưng lên rất rõ.
“Tiếp tục.” Quân Đình buông đồ vật trừng phạt nữ nhân xuống, lạnh lùng nói.
Khương Vãn Ly khịt mũi trông vô cùng đáng thương, dùng tay bị đánh sưng lên một lần nữa pha trà cho Vương.
Vương tựa như một vị phu tử nghiêm khắc nhất, không chỉ yêu cầu nàng pha ra loại trà hương vị tuyệt hảo, mùi thơm ngào ngạt mà còn yêu cầu động tác pha trà của nàng phải thật ưu nhã. Nếu Vương cảm thấy động tác của nàng không đẹp, sẽ dùng thước đánh lên mông hoặc vú nàng.
Nàng thất bại ba lần, mỗi lần Quân Đình đều sẽ cầm lấy bát trà từ tay nàng uống cạn với sắc mặt bình tĩnh, sau đó ra lệnh cho nàng xòe tay ra nhận lấy hình phạt, đôi tay nàng sưng đỏ như chân giò kho tàu vừa ra nồi.
Tình Vân và một nữ thị vệ khác là Trường Phất hợp sức nâng một chiếc bàn thấp vào xe ngựa, bên trên bày ra những món ăn tinh tế vừa được nấu chín, ngửi thôi đã muốn ăn.
Vì đầu bếp không thể phát huy hết khả năng nấu nướng của mình trong xe ngựa nên sự đa dạng của các món ăn ít hơn nhiều so với trong cung điện, nhưng vẫn được coi là phong phú.
Bọn thị nữ đặt cái bàn xuống bèn hành lễ cáo lui, trong xe ngựa to lớn chỉ còn lại chủ nô bọn họ.
Khương Vãn Ly dùng cánh tay bị thương cầm muỗng lên, muỗng bạc cứng cáp đột nhiên động vào lòng bàn tay sưng tấy, nhất thời nàng không chịu được, đau đến mức buông lỏng tay, cái muỗng cũng rơi xuống đất.
Quân Đình lạnh nhạt nhìn nàng một cái, lạnh lùng nói: “Mười thước.”
Khương Vãn Ly ấm ức mím môi, mắt hạnh càng thêm mờ đục, nàng không dám giận cũng không dám nói gì, cầm lấy chiếc muỗng dự phòng, chịu đựng cơn đau múc một bát canh thịt dê cho Vương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận