Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Miệng dưới ăn tiểu long bao

“Mời chủ nhân dùng bữa.” Trước đó nàng từng nhìn thấy thị nữ hầu hạ Vương dùng bữa như thế nào, bèn học động tác của thị nữ, nàng quỳ xuống, dùng đầu gối bò qua một đoạn, đẩy bát canh thịt dê đến bên cạnh chiếc bàn thấp, sau đó quay lại vị trí cũ, cúi người quỳ xuống, dùng giọng ngọt ngào nói.
Quân Đình đứng dậy, ngồi xuống chiếc đệm mềm gần bàn thấp, nhìn nữ nhân ngồi bên kia chiếc bàn, hắn nghiêng người vươn tay kéo nàng đến chỗ đệm mềm mà mình đang ngồi xếp bằng.
Ngón cái và ngón trỏ nhéo lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của nữ nhân, hỏi với giọng điệu không vui: “Ly Nhi không hiểu nên hầu hạ ‘bên cạnh’ bản vương như thế nào sao?”
“Chủ, chủ nhân…” Đôi môi nàng lo lắng run rẩy.
“Không được cách bản vương xa như vậy.” Hắn bá đạo đến mức chân thật đáng tin, cánh tay ôm lấy eo nàng như kìm sắt, dục vọng chiếm hữu cực cao, ôm nàng vào trong ngực, siết đến nỗi nàng thấy hơi đau.
Khương Vãn Ly dựa vào bờ ngực nam nhân, tay nắm chặt chiếc đũa, lấy một tư thế cực kỳ khác người chia thức ăn cho Vương, nhưng vì nàng bị ấn vào ngực nam nhân, cánh tay lại không đủ dài nên không với tới những món ăn ở khá xa. May mà Nam Vực Vương không bận tâm về ẩm thực cho lắm, chỉ thưởng thức những món ở phạm vi gần cũng không có ý kiến gì. Hắn chỉ lo làm càn xoa bóp cặp vú to trước ngực nữ nhân, ngón trỏ và ngón cái mang theo vết chai mỏng hoặc nhẹ hoặc nặng xoa bóp đầu vú hồng hào.
“Ưm…” Đầu vú mẫn cảm như tê dại, Khương Vãn Ly không kiềm được phát ra một tiếng rên rỉ dễ nghe, bàn tay run run gần như không cầm chắc đôi đũa.
Quân Đình vừa đùa bỡn nữ nhân trong lồng ngực vừa dùng bữa, cực kỳ thích ý, đôi mắt màu mực u tối lộ ra một chút sung sướng, sau khi húp một hớp canh cuối cùng, hắn buông bát sứ xuống.
“Ly Nhi cũng nên dùng bữa.” Nữ nhân bị chơi đến dâm thủy chảy ròng, ướt cả đệm mềm nghe thấy Vương của nàng nói thế.
Đây là lần đầu tiên Khương Vãn Ly ăn gì đó trước mặt Quân Đình, huống gì vẫn đang bị nam nhân ôm trong lòng, nàng hơi do dự, chỉ ăn hai miếng bèn buông đũa xuống.
Từ sau khi trở thành nô lệ của Vương, nữ nhân từ dáng người thon thả mảnh khảnh giờ trở nên gầy thành xương khô, chỉ có ngực và mông là vẫn còn thịt.
Quân Đình ôm người gầy đến nỗi có chút cộm tay, giọng nói vững vàng khuyên nhủ: “Ăn thêm chút.”
“Chủ nhân, tiện, tiện nô, ăn, ăn không nổi nữa…” Bị Vương ôm dùng bữa, nàng vô cùng không quen, một chút khẩu vị cũng không có.
Quân Đình cực kỳ không vui, tay theo làn da trơn trượt vỗ vào hoa huyệt tỏ ý trừng phạt.
“Nếu miệng ở trên không muốn ăn, vậy dùng miệng bên dưới ăn đi.”
Hoa huyệt mềm mại của Khương Vãn Ly bị ép tách ra, cố gắng nuốt chiếc tiểu long bao* còn tỏa mùi thơm, tiểu long bao trắng bị nhét vào trong miệng huyệt hồng hào từng chút một.
*một loại tiểu long bao hấp của vùng Giang Tô, Trung Quốc.
“Ưm…”
Ngón tay thon dài của Quân Đình dễ dàng nhét bánh bao đến giữa hoa tâm, cơ thể trắng ngần của nàng không kiềm được run lên.
Vương chỉ cho phép nàng lên đỉnh khi bị hắn dùng côn thịt xỏ xuyên, những lúc khác không cho phép, nhưng cơ thể nàng mẫn cảm, chỉ cần có dị vật chạm vào hoa tâm đều có khả năng khiến nàng lên đỉnh, một khi lên đỉnh sẽ bị nam nhân trách cứ đánh vào nơi này khiển trách hành vi dâm đãng của nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận