Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mua thú cưng

Hình ảnh này rơi vào mắt Quân Đình, hắn cảm thấy rất thú vị. Hắn phát hiện ra rằng nàng có vẻ hơi giống con thỏ trắng này, cơ thể trắng như tuyết, khi sợ hãi sẽ co rúm lại, bị làm đến tàn nhẫn sẽ rơi nước mắt, đôi mắt khóc đến đỏ bừng.
“Bao nhiêu tiền?” Hắn đột ngột nói, Khương Vãn Ly ngạc nhiên ngẩng đầu, có chút hân hoan và mong đợi.
Khương Vãn Ly chưa bao giờ nghĩ rằng một Vương luôn lạnh lùng như vậy lại có hứng thú với những sinh vật nhỏ yếu đuối thế này. Nhưng nếu Vương có thể mua về, chắc là nàng cũng có cơ hội được sờ nó.
Nàng sẽ nhẹ nhàng vuốt ve, không làm tổn thương nó.
“Vị khách quan này, ngài thật là tinh mắt. Đây là con thỏ ta bắt được trên Lôi Sơn, để bắt được nó, ta đã không ngủ không nghỉ ngồi canh chừng ba ngày ba đêm, cho đến khi nó bị một con chồn săn đuổi, đụng đầu vào cây và suýt bị con chồn đó ăn thịt. May mà ta nhanh tay lẹ mắt, kéo cung ra, dùng thực lực đệ nhất tiễn thủ ở Bách Hoa thôn của ta bắn trúng cái đuôi của con chồn ấy khiến nó lăn trên nền cỏ rồi loạng choạng rớt xuống bẫy rập…”
Chủ tiệm dường như là người phương Bắc, lúc nói chuyện mang theo khẩu âm của người phương Bắc, miệng lưỡi lưu loát, nói mãi không ngừng. Khương Vãn Ly thấp thỏm không yên nhìn Quân Đình, sợ rằng nam nhân sẽ trở nên tức giận rồi giết chết nam nhân đang nói nhiều vô nghĩa này.
Tuy nhiên, dường như hôm nay tâm trạng của Quân Đình khá tốt. Mặc dù có chút mất kiên nhẫn, nhưng cuối cùng không làm tổn thương ai, hắn cắt ngang lời nói luyên thuyên khoác lác của chủ tiệm, lặp lại câu hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
“Ồ, xem cái miệng của ta này, không cẩn thận lại nói nhiều với khách nhân rồi, thê tử của ta nói ta là một kẻ lảm nhảm, cái miệng đã mở ra là không dừng được…” Hắn ta nói thêm vài câu trước khi đề cập đến giá cả: “Một đồng vàng, ngài đừng cảm thấy đắt, đây là… a…”
Miệng đột nhiên đau nhói, hắn ta theo bản năng đặt tay lên miệng, máu đỏ tươi thoáng chốc chảy ra, hắn ta vừa định chửi ầm lên, bàn tay truyền đến một cảm giác lạnh lẽo.
Hắn ta mở lòng bàn tay ra.
Một đồng xu màu vàng nằm trong lòng bàn tay hắn ta.
Ngay lập tức, nụ cười tràn ngập trên môi hắn ta, hoàn toàn không quan tâm đến cảm giác đau đớn trên môi.
Hehe, chỉ một con thỏ mà đổi được một đồng vàng, đừng nói là môi chảy máu, dù đập vỡ đầu hắn ta cũng đáng.
“Cảm ơn ngài rất nhiều, ngài thật hào phóng…”
Hắn ta vốn nghĩ rằng người kia sẽ mặc cả với mình nên mới nói giá cao như vậy, không ngờ đối phương không trả giá xu nào, hôm nay hắn ta thật may mắn.
Hắn ta nhanh chóng đặt con thỏ trắng đang sợ hãi đến mức lông dựng ngược vào một chiếc lồng sắt.
Không cần Quân Đình nhắc nhở, Khương Vãn Ly tự giác bước lên cầm lấy cái lồng. Nàng cũng không thể để Nam Vực Vương cao quý xách một con thỏ trắng mềm mại dễ thương như vậy, hình ảnh đó thật kỳ quái.
“Lúc về cho ngươi nuôi.” Quân Đình lạnh lùng nói ra bốn chữ, lại khiến tâm trạng của nữ nhân trở nên hưng phấn.
Từ sau khi chạy trốn bị bắt về, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc. Điều ước từ khi còn nhỏ của nàng đã thành sự thật trong khoảnh khắc này. Mặc dù đối với nhiều người đây chỉ là một điều ước nhỏ bé không đáng kể, nhưng đối với nàng đó từng là một điều ước không thể đạt đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận