Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gặp lại Nhị tỷ ở chợ nô lệ

Chợ ở Thiên Khải Thành nổi tiếng nhất với chợ buôn bán nô lệ, những thương nhân từ biên giới phía Bắc mang những nô lệ từ xứ họ đến Thiên Khải Thành để buôn bán. Họ xây dựng một đài cao ở trung tâm của chợ, đưa những người nô lệ trần trụi đến đó, chuyên biểu diễn cho những vị khách đi ngang qua.
Lúc này, trên bục đang treo một nữ nhân trần như nhộng, da trắng mịn của nàng ta đầy những vết máu không biết bị công cụ nào cắt ra, máu đỏ tươi theo đùi lăn xuống, nhỏ giọt xuống mặt bàn màu nâu nhạt.
Khương Vãn Ly không thể tin được mở to mắt, cả kinh đến nỗi suýt nữa trượt tay ném luôn cái lồng sắt ra ngoài.
“Nhị tỷ?”
Làm sao có thể, chẳng phải nhị tỷ điêu ngoa tùy hứng của nàng nên sống cuộc sống của một phu nhân giàu có ở biên giới phía Bắc ư? Tại sao lại xuất hiện ở chợ nô lệ?
“Ngươi quen nàng ta.” Quân Đình mở miệng, giọng điệu chắc chắn chứ không phải là một câu hỏi.
“Chủ nhân, tỷ ấy là nhị tỷ của tiện nô.” Nàng không giấu giếm, trả lời thành thật.
Khương Vãn Ly không ưa nhị tỷ của mình, so với những tỷ tỷ hiền lành khác, nhị tỷ của nàng là một cô nương bị cưng chiều sinh hư, nhưng nàng cũng không thể trơ mắt nhìn nàng ta bị người khác tra tấn đến chết.
Khương Vãn Ly mím môi, nàng nhìn nữ nhân nửa chết nửa sống trên bục, lại nhìn nam nhân đeo mặt nạ bên cạnh, lấy hết can đảm nói: “Ngài, ngài mang theo bao nhiêu tiền?”
Vì thiếu kinh nghiệm sống, Khương Vãn Ly không biết cần bao nhiêu tiền để mua một nô lệ. Dù sao mua một con thỏ đã cần một đồng vàng thì chẳng phải mua con người sẽ đắt hơn ư?
“Muốn bản vương mua nàng ta?” Quân Đình không trả lời ngay mà hỏi ngược lại.
“Cầu xin ngài, chủ nhân.” Nàng chớp mắt, mong đợi nhìn hắn.
“Được.” Quân Đình đồng ý rất thoải mái, hắn cúi xuống, nhẹ nhàng nói vào tai nữ nhân: “Nhưng Ly Nhi định làm gì để báo đáp bản vương?”
Hơi nóng bốc lên, vành tai trắng bóng của nàng lập tức đỏ bừng.
“Cái, cái gì cũng được…” Nàng lắp bắp trả lời.
Trong thoáng chốc hoảng loạn, nàng không nhận ra rằng bản thân đã ký một hiệp ước không bình đẳng.
“Ừ, Ly Nhi là một bé ngoan.” Cách làn váy, Quân Đình vỗ nhẹ vào bờ mông đầy đặn của nữ nhân, thấy gương mặt xinh đẹp của nữ nhân ửng hồng, hài lòng dẫn nàng tiến về phía trước.
“Nô lệ trên bục đó bán giá bao nhiêu?” Quân Đình nhẹ nhàng phe phẩy quạt, có chút phong lưu thích thú, tựa như hắn thật sự là một công tử nhà giàu đang ra ngoài du ngoạn vậy.
Thương nhân được hỏi đến ngơ người, sau khi xác nhận rằng hắn thực sự đang hỏi về nô lệ trên bục, gã lập tức hưng phấn trả lời: “Một đồng vàng, ngài cho ta một đồng vàng là có thể đưa ả đi.”
“Một đồng vàng?” Khương Vãn Ly ngạc nhiên.
“Ngài thấy đắt à? Vậy thì năm mươi đồng bạc, không thể rẻ hơn nữa, ta đã lỗ nhiều rồi đấy.” Sợ rằng hai người thấy đắt không mua, thương nhân nhanh chóng nói với vẻ đã chịu thiệt.
Nói ra gã cũng rất đen đủi, khi đó thấy có thương nhân nữ nhân này, thấy ả xinh đẹp nên đã trả giá cao để mua, ai ngờ tính cách của ả lại tệ như vậy, suốt chặng đường đi thường xuyên chạy trốn, chẳng biết bị đánh bao nhiêu lần. Đến được Thiên Khải Thành cũng chỉ còn hấp hối, bày bán ở đây mấy ngày mà chẳng có ma nào hỏi nên gã quyết định đưa ả này lên đài biểu diễn, lợi dụng chút giá trị cuối cùng trước khi chết. Không ngờ cái dáng vẻ nửa chết nửa sống này vẫn có thể thu hút được người mua.

Bình luận (0)

Để lại bình luận