Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cầu xin phạt người (thước)

“Đêm nay nên phạt thế nào đây?” Nam nhân âu yếm vỗ về gương mặt nữ nhân, khuôn mặt lộ vẻ uy nghiêm.
“Lúc hầu hạ chủ nhân dùng bữa có làm rơi muỗng, tương ứng bị phạt mười thước. Chưa có sự cho phép đã lên đỉnh, tương ứng bị phạt mười gậy. Làm hư ba tiểu long bao, tương ứng bị phạt ba mươi roi. Sổ con rơi xuống mười ba lần, tương ứng bị phạt một trăm ba mươi roi.” Nàng thành thật trả lời.
“Xòe tay ra.”
Khương Vãn Ly phục tùng xòe tay, đặt lòng bàn tay lên trên, hai tay khép lại giơ cao hơn bả vai.
Thước đánh vào rất mạnh, dù nàng đã quen với việc bị phạt bị đánh cũng nếm đủ đau khổ, mười thước này lại có tác dụng như năm mươi thước, lòng bàn tay sưng tấy đỏ bừng.
Sắc mặt nam nhân nghiêm túc, tựa như đang trừng phạt đứa trẻ mắc lỗi, khiến Khương Vãn Ly không nảy sinh một chút ý đối nghịch nào.
“Đứng lên, chống tay lên thân cây, vểnh mông cao lên.”
Bàn tay mềm mại bị thương vừa tiếp xúc với vỏ cây thô ráp, nàng đã đau đến mức muốn rút tay về, ngay sau đó nàng nhận ra mình phạm sai lầm, nhút nhát sợ sệt liếc mắt nhìn nam nhân một cái, ngoan ngoãn đặt tay lại, may mà Vương không truy cứu sai lầm vô tình này của nàng.
“Ly Nhi, cầu xin bản vương phạt ngươi.” Cây gậy lạnh lẽo nhẹ nhàng vuốt ve bờ mông đẫy đà, cũng không vội đánh ngay.
Khương Vãn Ly khó xử nhấp môi, Vương không chỉ bắt nàng thoát y rồi đánh nàng ngay ngoài trời mà còn yêu cầu nàng tự cầu xin được phạt, cũng xấu hổ quá rồi.
“Cầu chủ nhân xử phạt tiện nô…” Giọng nàng nhỏ như muỗi kêu.
“Nói lớn tí, nói rõ ra xử phạt thế nào.”
“Cầu chủ nhân đánh gậy vào tiện nô, đánh mạnh vào cái mông tiện này.” Nàng nói xong, khuôn mặt đã sớm đỏ như máu.
Chát.
Gậy đánh lên da thịt, không mạnh cho lắm nhưng âm thanh lại rất vang dội, đặc biệt rõ ràng trong rừng cây yên tĩnh.
Gậy đánh từng cái vào bờ mông trắng tuyết, từ chỗ thịt mềm trên eo đến chỗ mông và dưới cẳng chân dần dần xuất hiện từng vết hằn đỏ, gió đầu thu thổi nhẹ qua, mang theo một trận lạnh lẽo.
Vỏ cây thô ráp như kim châm tra tấn lòng bàn tay sưng đỏ, chẳng mấy chốc nàng đã không kiên trì nổi, thõng tay xuống, cả người xụi lơ ngã sang một bên.
Nàng không ngã xuống đất như đã dự đoán, cánh tay nam nhân đỡ lấy eo nàng, đỡ nàng đứng lên.
Quân Đình dẫn nàng đến một gốc cây bị gãy, gốc cây nằm ngang trên nền cỏ, nói với nàng: “Bò lên trên đi.”
Khương Vãn Ly cúi người bò lên thân cây hình trụ, eo và bụng dán chặt vào vỏ cây, đầu và ngực lơ lửng bên ngoài.
Quân Đình vẫn không hài lòng, nâng hai chân nàng bẻ thành chữ “nhất” rồi đặt trên thân cây, lúc này Khương Vãn Ly cảm thấy may mắn vì khi còn bé từng học múa, cơ thể vẫn mềm dẻo mới thực hiện được tư thế xoạc ngang trên thân cây với độ khó rất cao này.
Gậy lại lần nữa đánh xuống như mưa, bạch bạch hạ xuống, mỗi lần gậy rơi xuống, nơi riêng tư hồng hào mỏng manh sẽ cọ xát vào vỏ cây thô ráp, chẳng được bao lâu hoa huyệt đã bị chà đến phát sưng, dâm thủy chảy ròng.
Một trăm ba mươi roi, đối với Khương Vãn Ly mà nói, mỗi roi như một hình phạt dài dòng mệt mỏi. Vương xuống tay không nặng, nhưng lại đánh nhiều, mông dần dần sưng to, đỏ tươi như mông khỉ.
“Đứng lên đi.”
Nàng khép chân lại, nhục huyệt dâm đãng lại chà xát lên vỏ cây một lần, lưu lại một vệt dâm thủy mỹ, đôi chân nhỏ trắng nõn đạp lên trên nền cỏ rồi đứng lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận