Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dấu vết vĩnh viễn

Nhưng Khương Vãn Ly không biết rõ lắm, dù lúc bé phu tử cũng từng giảng một số điều có liên quan đến linh sĩ, nhưng đầu óc nàng không được thông minh, cũng không thích học tập, phần lớn thời gian đều ngồi ngơ ngác hoặc là ngủ luôn. Nhị phu nhân ước gì nàng là một mỹ nhân bao cỏ, mừng nàng không học vấn không nghề nghiệp, tất nhiên sẽ không quản nàng.
Khương Vãn Ly bụm mặt, tủi thân bĩu môi.
Bàn tay của nam nhân không thành thật uyển chuyển trên cơ thể trắng nõn của nàng, thoáng chốc xoa bóp bầu vú mềm mại, thoáng chốc vỗ về mông nhỏ đầy đặn, một thân da thịt trắng tuyết dưới sự xoa bóp càn rỡ nổi lên vết bầm xanh xanh tím tím.
Khương Vãn Ly đau đến độ không kiềm được đẩy ngực nam nhân ra, nhưng chút sức của nàng cũng chỉ như gãi ngứa, nhỏ bé không đáng kể rồi lại gia tăng hứng thú của Quân Đình, khiến hắn càng tùy ý chà đạp da thịt yếu đuối dễ bị bắt nạt kia.
“A…” Nam nhân đột nhiên nảy sinh ác độc cắn vào gáy nữ nhân, như một con chó săn cắn xé con mồi, dưới tiếng kêu đau của nàng, để lại một dấu răng đầy máu.
Miệng vết thương rất sâu, trông rất ghê người dưới da thịt trắng tinh không tì vết, nhưng Quân Đình biết, chưa đến ngày mai miệng vết thương này sẽ khép lại, hoàn hảo như chuyện gì cũng chưa hề xảy ra.
Quân Đình hơi hối hận vì bản thân đã cải tạo hoàn toàn cơ thể nàng, dù là bàn ủi nóng nhất cũng không thể để lại một dấu vết vĩnh viễn trên người nàng, không có cách nào để lại một dấu ấn của riêng hắn, để cho người khác biết đồ ngốc này là vật sở hữu của Quân Đình hắn đây.
Khương Vãn Ly không biết sao mình lại chọc giận Vương, chọc đến hắn tức giận phải cắm vào da thịt ở gáy nàng, đau đến mức hàm răng nàng run lên, cái trán trơn bóng tràn ra một tầng mồ hôi lạnh.
Nước mắt nóng hổi rơi xuống bờ ngực rắn chắc của nam nhân, sắc mặt tối tăm chợt dịu lại, bàn tay chuyển qua sau lưng nữ nhân, nhẹ nhàng vỗ về an ủi.
Chảy máu, bị đau, thân thể liền cảm thấy mệt mỏi, nữ nhân vốn không ngủ được cũng dần trở nên buồn ngủ, đôi mắt ngấn lệ chậm rãi nhắm lại, nàng nhíu mày, dáng vẻ cực kỳ tủi thân.
Khương Vãn Ly không biết mình trở lại trên xe ngựa từ khi nào. Khi tỉnh lại, nàng đang nằm trên chiếc ghế dài mềm mại quen thuộc, bên cạnh là Vương đang ngồi trên ghế dài xem sổ gấp, Thầy nàng tỉnh lại, hắn đã ra lệnh cho người phục vụ bữa ăn lên cho nàng. Lần này hắn cho phép nàng dùng bữa cùng mình, nhưng vẫn yêu cầu nàng chia thức ăn như thường lệ.
Với những gì đã trải qua lần trước, nàng đã có kinh nghiệm, nàng bị nam nhân khóa trong ngực và phải dùng một tư thế không quá thoải mái để gắp thức ăn cho nam nhân.
Đĩa thức ăn được đổi thành đĩa sứ nhỏ, như thế này sẽ thuận tiện cho nàng có thể gắp được nhiều đồ ăn, nếu như Quân Đình không động thủ động cước xoa nắn thân thể mềm mại của nữ nhân thì đây cũng được tính là đã bình tĩnh dùng hết đồ ăn sáng.
Về sau, Phong Lan ôm một con thỏ trắng mập mạp đi vào, còn tiện thể mang thêm một đĩa cà rốt nhỏ.
Mặc dù ngoài miệng Quân Đình nói để nàng chăm sóc nó, nhưng trên thực tế nàng cũng không có bao nhiêu thời gian để chăm sóc con thỏ này, hầu như đều do một mình Phong Lan nuôi dưỡng.
Khi Quân Đình phê tấu chương, Khương Vãn Ly không có việc gì làm, thứ duy nhất nàng có thể làm là… cho con thỏ béo ăn cà rốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận