Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bàn Bạch

“Chủ nhân, ngài không đặt tên cho nó sao?” Nếu Vương đã dùng tiền mua con thỏ này thì lẽ ra phải do Vương ban tên.
“Ly Nhi lấy tên đi.” Quân Đình dễ dàng nhường lại quyền lấy tên con thỏ cho nàng.
“Thật sao? Thật sự để cho ta lấy sao?” Nàng vui vẻ đến mức quên cả danh xưng, đôi mắt đen láy trợn tròn: “Vậy gọi là Bàn Bạch đi, nó vừa béo lại vừa trắng.”
Trong lòng nàng cảm thấy cái tên này cực kỳ chuẩn xác, nàng không nhìn thấy Quân Đình đã buông sổ gấp trong tay xuống, không nói nên lời nhìn nàng một cái.
Người ít học đến mức độ nào mới có thể lấy loại danh tự đã không sáng sủa trôi chảy, lại không có chút văn học hàm súc này. Nữ nhân này đúng là không thẹn với cái danh này đệ nhất mỹ nhân bao cỏ Phong Thành, chỉ có mỹ mạo, trong bụng cũng không có lấy một chút mực nước.
Nghĩ tới đây, Quân Đình đột nhiên nhíu mày lại, trong lòng nảy sinh nghi ngờ không thể hiểu nổi.
Một nữ nô mà thôi, thân thể dùng tốt, chịu được giày vò, dâm đãng vừa đủ, từ khi nào hắn bắt đầu quan tâm tới học vấn của một nữ nô vậy?
Quân đội của Nam Vực Vương tiếp tục lên đường trở về, trong lúc đó đoàn xe vẫn luôn đi vòng quanh thành trì, đi theo đường nhỏ hồi hương, đội xe chậm rãi ung dung di chuyển, cũng không quá sốt ruột. Sau quãng đường hơn nửa tháng, không rõ bàn tay trắng nõn đã bị bao nhiêu lần phạt thước, cuối cùng nữ nhân không quá thông minh cũng học được cách pha trà khiến Vương hài lòng. Về sau, vị Vương nghiêm khắc này lại điều động một vị nữ đầu bếp dạy trù nghệ cho nàng, đồng thời yêu cầu nàng trong mỗi một bữa ăn, nàng nhất định phải cung cấp một món ăn, làm không tốt sẽ phải chịu phạt.
“Tay này của Ly Nhi chịu khổ rồi, nếu làm không tốt thì dùng chân phạt thay đi.” Quân Đình vuốt ve bộ ngực sữa mềm mại của nữ nhân, giả vờ quan tâm nói.
Nữ đầu bếp tên là Diệp Thanh Thanh, là đệ tử của Vương Nhất Lan – trưởng ngự trù hoàng cung, có trù nghệ cao siêu, am hiểu làm thức ăn khắp Nam Vực, bởi vậy đã bị Lăng Hà chọn trúng để xuất hành theo quân.
Món ăn đầu tiên mà Diệp Thanh Thanh dạy nàng làm là món mì tơ vàng, Khương Vãn Ly nghe thấy là món mì thì lòng tin tăng gấp bội, nhưng sau khi Diệp Thanh Thanh làm mẫu cho nàng một lần, nàng không khỏi trợn tròn mắt.
Nàng không ngờ rằng mình sẽ phải tự mình nhào bột, thái mì. Lúc ấy, khi nàng bỏ trốn, Thương đại ca đã mua mì trên chợ cho nàng, nàng chỉ cần ném vào trong nước nấu một chút, rồi lại thêm vài lá rau vào là xong.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Vãn Ly nhíu lại, nàng cảm thấy những ngày tiếp theo, lòng bàn chân của mình cũng không khá hơn là bao.
Tơ vàng là thịt gà xé nhỏ rồi nướng đến khi khô vàng, màu vàng từ trứng gà, trứng gà được nấu đến độ khi cắn xuống một cái là có cảm giác lòng đỏ trứng tràn ra, đồng thời còn không thể quá sống, điều này làm khó Khương Vãn Ly muốn chết. Chỉ từ việc nhào bột, nàng đã gặp phải những khó khăn chưa từng có. Phải mất cả buổi sáng, đến giữa trưa, nàng mới lung tung lộn xộn làm ra một bát mì hỗn độn kèm một miếng trứng, rồi trưng vẻ mặt cầu xin bưng đến trước mặt Vương.
“Phu, chủ nhân…” Vẻ mặt tiểu cô nương như sắp khóc, khiến người ta nhìn thấy mà đau lòng.
Quân Đình nhìn thứ trước mặt không biết đó là cái gì, bình tĩnh cầm đũa ăn vài miếng rồi mới nói: “Ăn trước rồi trừng phạt sau.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận