Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nguồn nhiệt ấm áp

Khương Vãn Ly co rúm trong chăn, chỉ lộ ra một cái đầu giống như một con ve sầu con. Nàng thực sự đau dữ dội, sắc mặt trắng bệch, đôi môi đỏ mọng cũng mất đi sắc máu.
“Chủ, chủ nhân, tiện nô sẽ chuyển sang một xe ngựa khác.” Khương Vãn Ly sợ Quân Đình không thích, nên chủ động đề nghị chuyển sang nơi khác.
“Ly Nhi muốn đi đâu?” Quân Đình hỏi, trong giọng nói ẩn chứa tia nguy hiểm.
“Tiện nô, tiện nô tới nguyệt sự, không hầu hạ chủ nhân được.” Khương Vãn Ly hữu khí vô lực nói tới nói lui, nhỏ giọng giải thích.
Sắc mặt Quân Đình dịu đi một chút, cưng chiều nhéo nhéo gương mặt của nữ nhân.
Gần đây hắn vô cùng thích bóp khuôn mặt trắng nõn trơn nhẵn của nữ nhân, bóp đến nỗi Khương Vãn Ly cũng không khỏi hoài nghi có phải khuôn mặt của mình đã bị bóp lớn hay không.
“Không sao.” Giọng nói của hắn khó có dịp ôn hòa.
Sau khi cởi bỏ y phục trên người, thân thể trần trụi cường tráng của Quân Đình nằm xuống bên cạnh nữ nhân, bàn tay to vén chăn lên, theo quán tính, thân thể mềm mại trơn nhẵn của nữ nhân lăn vào trong ngực của nam nhân, phảng phất như ôm ấp yêu thương.
“Chủ nhân?” Khương Vãn Ly xấu hổ đỏ mặt.
Thân thể của nam nhân hoàn toàn khác biệt với tính cách lạnh như băng sương của hắn, như một lò sưởi ấm áp, sưởi ấm thân thể đang rét run của nàng, nàng không nhịn được dựa sát da thịt vào trong ngực của nam nhân.
Quân Đình có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo như thi thể của người trong vòng tay mình, nếu không phải vì hơi thở của nàng, hắn sẽ nghĩ rằng người mình đang ôm không phải là một người sống.
Một chiếc chăn bông được đắp lên trên người của hai người.
Quân Đình không sợ lạnh, lại thêm khí hậu cũng không quá rét lạnh, ngày thường hắn đi ngủ hầu như không đắp chăn, cùng lắm cũng chỉ đắp một tấm chăn mỏng, hôm nay lại vì người đang rét run trong ngực mà phá lệ.
Bàn tay ấm áp bám vào trên bụng, luồng hơi ấm thấm vào trong thân thể đang rét run, nữ nhân đau đến mức ý thức mê man kìm lòng không đặng dựa vào nguồn nhiệt, thậm chí còn giang hai cánh tay ôm lấy eo nam nhân, cọ xát mặt mình vào lồng ngực rắn chắc của nam nhân.
Thân thể Quân Đình cứng đờ, từ trước tới nay hắn đều là bên chủ động, hắn không quá thích ứng với sự chủ động của nữ nhân, nhưng nhìn dáng vẻ ỷ lại vô hạn của người trong ngực, trong lòng của hắn dâng lên một cảm giác khác thường, hắn không đẩy nàng ra, mà phối hợp thả lỏng thân thể.
Nguyệt sự lần này của Khương Vãn Ly không ngắn, kéo dài đến bảy ngày, chỗ tốt là nàng có thể không cần học nấu cơm nữa, mỗi ngày nằm trên giường êm, mặc cho Tuyết Chi hầu hạ, áo đến thì đưa tay, cơm đến há miệng.
Nhưng chỗ xấu là Quân Đình hoàn toàn không cho nàng ngủ lại, chỉ cần trông thấy nàng có dấu hiệu xuống giường. Chân nàng còn chưa kịp chạm đất đã bắt được nàng nhét vào lại trong chăn, lại cách tấm chăn êm dày đánh cái mông nàng mấy cái, vừa đánh vừa răn dạy nàng không ngoan.
Nàng không đau nhưng rất xấu hổ, luôn có cảm giác mình đã biến thành tiểu hài tử bị phụ mẫu quản giáo.
Sau mấy lần, nàng không tiếp tục thử xuống đất nữa, đàng hoàng nằm trên giường êm sung làm một con sâu gạo.
Trong bảy ngày này, dục vọng cường thịnh của Quân Đình thay đổi so với dĩ vãng, mỗi ngày đều thanh tâm quả dục giống như hòa thượng, mỗi đêm nằm bên người nàng, ôm nàng đi ngủ mà cũng không hề làm gì. Cho dù dương vật bành trướng đến cứng rắn, đâm vào bụng của nàng, hắn cũng không hề cắm vào trong thân thể của nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận