Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Câu dẫn không thành

Vậy mà nhị tỷ tỷ của nàng lại cởi bỏ váy áo của mình, toàn thân trần trụi đứng trước mặt Quân Đình.
“Chủ nhân? Nhị tỷ tỷ?” Nàng có chút không biết làm sao, không biết giờ này khắc này, mình có nên đi ra ngoài hay không.
Sắc mặt Quân Đình tối sầm lại, hắn lạnh lùng khiển trách: “Cút ra ngoài.”
Khương Vãn Ly vô thức đi ra ngoài, lại bị nam nhân đang nổi giận đùng đùng chỉ mặt gọi tên gọi lại: “Khương Vãn Ly, ngươi đi đâu?”
Đây là lần đầu tiên Quân Đình gọi tên đầy đủ của Khương Vãn Ly, kể từ ngày nàng bị đưa cho Nam Vực Vương làm nô lệ, Quân Đình chưa bao giờ kêu tên đầy đủ của nàng, thậm chí có một đoạn thời gian nàng cũng hoài nghi liệu hắn có biết tên của mình hay không.
“Chủ nhân, nhị tỷ tỷ nàng…” Nhìn Khương Vãn Niệm vừa khóc vừa mặc lại y phục rồi giống như chạy trối chết, Khương Vãn Ly đang đứng tại chỗ thật sự có chút mê mang.
Ở trước mặt nàng, nhị tỷ tỷ lại cởi y phục trước mặt phu quân trên danh nghĩa của nàng. Theo lẽ thường mà nói, hẳn là nàng nên nổi giận, nhưng phu quân trên danh nghĩa của nàng là Quân Đình, nàng không chỉ không có bất kỳ cảm xúc tức giận nào, ngược lại còn vô cùng bối rối và không thể hiểu được.
“Nàng ta câu dẫn ta.” Quân Đình ngay thẳng nói. Không biết có phải là ảo giác của nàng hay không, mà dựa vào nét mặt của hắn, nàng nhìn ra một tia ủy khuất.
“…”
Khương Vãn Ly nhất thời không có lời nào để nói, nàng thật sự không có cách nào tưởng tượng, cũng không lý giải được sẽ có người chủ động câu dẫn Nam Vực Vương tàn nhẫn bạo ngược, huống chi còn là Khương Vãn Niệm mắt cao hơn đầu.
Nam Vực Vương cưỡng đoạt dân nữ, bức bách người đi vào khuôn khổ, tương đối phù hợp với tưởng tượng của nàng.
Chần chờ một chút, nàng mới đánh bạo mở miệng hỏi: “Ngài cảm thấy nhị tỷ tỷ của ta thế nào?”
“Chẳng ra sao cả.” Sắc mặt Quân Đình đen như đáy nồi, giống như hết sức bất mãn với câu hỏi của Khương Vãn Ly.
Quân Đình chém đinh chặt sắt phủ định, dường như thật sự không có một chút hứng thú nào đối với Khương Vãn Niệm.
“Ngươi qua đây.” Hắn cau mày.
Khương Vãn Ly ngoan ngoãn đi qua, yên tĩnh quỳ xuống bên chân nam nhân.
“Ly Nhi đang nghĩ gì vậy?” Ngón tay Quân Đình bóp gương mặt nữ nhân, nâng lên, khiến cho nàng đối mặt hắn.
“Tiện nô, tiện nô không nghĩ gì cả…”
Chát. Gương mặt trắng nõn chịu một cái cái tát, thân thể của nàng bị đánh cho ngã sang một bên.
“Nói láo.” Hắn nắm vòng cổ, kéo người ngã trên mặt đất dậy.
“Ô…” Nàng khổ sở chảy nước mắt, khuôn mặt cũng cảm thấy đau rát.
Khương Vãn Ly không còn dám lừa gạt Vương nữa, thành thật nói: “Cho dù chủ nhân không thích nhị tỷ tỷ, nhưng thân thể của nhị tỷ tỷ đã bị chủ nhân nhìn qua, không bằng, a…” Bàn tay của nam nhân như cái gọng kìm bóp đau Khương Vãn Ly, khiến nửa câu nói sau của nàng biến mất trong cổ họng.
“Không bằng cái gì?” Hắn cười lạnh một tiếng: “Để bản vương đoán xem, Ly Nhi muốn bản vương thu nhận nàng ta, tốt nhất là cho tỷ tỷ ngươi một danh phận, để hai tỷ muội tốt của Khương gia các ngươi cùng nhau hầu hạ bản vương.”
“Ừm…” Đúng là nàng nghĩ như vậy. Dù sao thì nhị tỷ tỷ của nàng đúng là nô lệ được Quân Đình mua lại, mà dường như nhị tỷ tỷ cũng có ý với Quân Đình, nếu Quân Đình thích tỷ tỷ của nàng, nguyện ý cho tỷ tỷ một danh phận là tốt nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận