Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trừng phạt (dùng củ khoai)

Quân Đình vuốt ve hai gò má phiếm hồng của nữ nhân, ra lệnh: “Đi vào phòng bếp mang một củ khoai sống tới đây.”
Củ khoai? Vương muốn củ khoai làm cái gì? Mặc dù không hiểu nhưng nàng vẫn đi vào phòng bếp xin Diệp Thanh Thanh một củ khoai.
Diệp Thanh Thanh đồng tình nhìn nàng một cái, đưa củ khoai đã được gọt sạch vỏ để trong rổ cho nàng.
Khương Vãn Ly trở lại trong xe ngựa, quỳ gối bên chân Quân Đình, đặt cái rổ ở một bên.
“Vén váy lên, lộ cái mông ra.”
Khương Vãn Ly nghe thấy mệnh lệnh của Vương, cái mông siết chặt, nhưng vẫn nghe theo vén váy lên đến bên hông, lộ ra cặp mông đầy đặn trắng như tuyết.
Về mặt tâm lý, bây giờ Khương Vãn Ly đã không còn kháng cự trừng phạt của Vương như trước nữa, mà tiếp nhận hiện thực thân thể dâm đãng của mình cần Vương quản giáo, thậm chí tự nguyện tiếp nhận tra tấn đau đớn.
Củ khoai từng chút từng chút bị nhét vào hoa kính, đâm thẳng vào trong hoa tâm, chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ.
Không lâu sau đó, Khương Vãn Ly đã nhận thức được sự lợi hại của củ khoai, tựa như vô số lông tơ đã mọc lên, mỗi một tấc vách thịt quấn lấy củ khoai cũng bắt đầu ngứa ngáy, nàng khó chịu đong đưa đứng người, thậm chí còn muốn lấy dị vật tra tấn người kia ra.
Bên hông nàng trầm xuống, ủng da nặng nề giẫm lên eo của nàng, kiềm chế cơ thể đang di chuyển lung tung của nàng.
Cái roi rơi bừa bãi trên cái mông trắng như tuyết, nam nhân ra tay cực nặng, không để ý tới nữ nhân đang kêu khóc cầu xin tha thứ, đánh hai cái mông trắng như tuyết kia cho đến khi chúng xanh đen lên và sưng lên như hai quả bóng da.
Sau khi bị trừng phạt, Khương Vãn Ly lại bị phạt quỳ trên đá vụn. Nữ nhân vểnh cái mông lên, quỳ gối trên mặt đất đầy đá vụn, để thị vệ người hầu lui tới thấy rõ ràng cái mông bị đánh sưng to lên của nàng.
Khương Vãn Ly xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng. Khương Vãn Ly biết Vương Nhất không thích nhất là người khác can thiệp vào quyết định của hắn, nhưng nàng không ngờ Vương sẽ tức giận như thế.
Lần này Vương không để cho Khương Vãn Ly hầu thiện nữa, mà cho một thị nữ mỹ mạo hầu hạ ăn trưa, thậm chí khẩu vị của Vương còn tốt, ăn hết hai bát canh sườn hầm củ sen lớn.
Khương Vãn Ly đáng thương quỳ trên sàn sỏi chịu đói bụng, bên trong hoa huyệt ngứa ngáy khiến nàng chịu đủ tra tấn, nàng uốn éo người muốn thoát khỏi vật quấy nhiễu người kia nhưng lại phí công. Cơn đau ở cái mông và đầu gối cũng khiến nàng khó mà chịu đựng được, vô cùng nàng tủi thân khóc nấc lên, còn khóc đến mức thở không ra hơi.
“Lại đây.” Sau khi ăn xong những món ăn do tiểu cô nương làm, Quân Đình ăn uống no đủ xong cũng đã nguôi giận không ít.
Khương Vãn Ly vừa vặn vẹo cái mông lớn màu đen vừa khóc bò về phía nam nhân.
“Chủ nhân, tiện nô biết sai rồi.”
“Ồ? Ly Nhi đã làm gì sai?” Quân Đình nhéo nhéo khuôn mặt trắng noãn của nữ nhân, gần đây nàng ăn nhiều nên mập lên không ít, trên mặt cũng có chút thịt, không giống da bọc xương lúc ban đầu nữa.
“Tiện nô, tiện nô không nên can thiệp vào quyết định của chủ nhân.” Khương Vãn Ly vừa nói xong, sắc mặt của nam nhân lập tức trở nên lạnh lẽo hơn.
“Xem ra Ly Nhi vẫn không nhận thức được sai lầm của mình.” Quân Đình cầm một cây đũa lên: “Tự bẻ mông ra.”
Khương Vãn Ly bối rối, tự biết bản thân không thoát khỏi một trận đánh, đành nhận mệnh dùng sức đẩy khe mông bị chai vì đánh của mình ra, lộ ra khe mông trắng nõn. Nàng đau đến mức run lên, cái trán trơn bóng tràn ra mồ hôi tinh tế dày đặc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận