Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dạy dỗ trẻ nhỏ

Nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của nàng, Quân Đình ôm nữ nhân đang say ngủ, đặt nàng xuống chiếc giường êm ái với tư thế nằm sấp, dịu dàng đắp kín mền, nếu để cho quần thần nhìn thấy dáng vẻ này của Vương thượng nhà mình thì đều phải kinh ngạc há mồm.
Đoàn xe chạy được hơn một tháng, cuối cùng mới tới Phong Thành, vào một buổi chiều, Quân Đình dẫn theo Khương Vãn Ly và tiểu đội hơn một trăm người tiến vào thành.
Dường như ngày nàng trở thành nô lệ đã là chuyện từ rất lâu. Khi đó nàng từng nghĩ rằng mình sẽ không thể sống sót quay về Phong Thành, lại không ngờ rằng chỉ vài tháng trôi qua, nàng đã quay về quê hương nàng ở từ nhỏ đến lớn.
Vương ôm nô thiếp mỹ lệ trong ngực xuống xe ngựa, bàn tay cố gắng tránh khỏi cái mông đã bị ăn đòn, hắn ôm đầu gối và đỡ lưng nàng, không thèm để ý mà lộ ra nữ nhân mình sủng ái ngay trước mặt mọi người, trong đó cũng bao gồm thành chủ tiền nhiệm Khương Nguyên Tín và thê thiếp nhi tử của ông ta.
Mười ngày trước khi Nam Vực Vương đi đến Phong Thành, thành chủ Phong Thành đương nhiệm Hà Tử Sâm đã thả cả nhà Khương Nguyên Tín từ ngục giam duối đáy hồ, ban đầu Khương Nguyên Tín lo lắng bất an, sợ rằng Hà Tử Sâm cố ý muốn hại chết bọn hắn, bây giờ khi ông ta thấy rõ dáng vẻ người mà Nam Vực Vương ôm trong ngực, mới biết nguyên nhân.
Thì ra nữ nhi xinh đẹp do nữ nô sinh ra đã lấy được lòng Nam Vực Vương, nhận được sự sủng ái của Vương, nhìn dạng như vậy chỉ sợ nàng không chỉ được sủng ái bình thường, theo nhận biết của ông ta, Nam Vực Vương thường xuyên lạnh lùng, từ khi nào lại đối xử cưng chiều với một nữ nhân như thế, làm ra chuyện ôm nàng xuống dưới ngay trước mặt thần tử.
Tâm trạng uất ức của Khương Nguyên Tín lập tức tươi sáng, ông ta biết những ngày an nhàn của mình đã sắp đến.
Khương Vãn Ly cũng không biết suy nghĩ của Khương Nguyên Tín, thậm chí nàng không thể nhìn thấy cha ruột của nàng, nàng núp ở trong lòng Quân Đình, nghe nam nhân và những người kia nói chuyện, ngoan ngoãn yên lặng đến mức giống như con búp bê vải, bởi vì nước mắt do đau đớn của nàng đã chảy ra thấm ướt áo bào màu đen của nam nhân.
Nàng phạm lỗi, bị Quân Đình đặt xuống giường đánh năm mươi roi trúc, lúc này từ mông đến đùi được che chắn dưới bộ y phục đều sưng lên, đừng nói là đi bộ, ngay cả đứng dậy cũng rất gian nan.
Dường như Quân Đình không phát hiện ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, hắn tự nhiên ôm nữ nhân vào phủ thành chủ, ngay cả lúc Hà Tử Sâm báo cáo tình hình trong thành, Quân Đình cũng không có thả mỹ nhân khóc hu hu ra.
Khương Vãn Ly không quen được Quân Đình ôm trước mặt người xa lạ, khuôn mặt xấu hổ ửng lên ánh chiều đỏ, bàn tay không có sức lực đẩy lồng ngực nam nhân, dường như muốn nam nhân buông nàng ra.
Quân Đình vuốt ve cặp mông sưng tấy của nàng như đang cảnh cáo, nghiêm túc nói: “Cái mông nhỏ lại ngứa sao? Hửm? Không muốn chịu năm mươi gậy trúc thì thông minh chút.”
Gương mặt của Khương Vãn Ly càng đỏ hơn, ngượng ngùng vùi gương mặt đỏ hồng vào lồng ngực của nam nhân, hoàn toàn không dám nhìn vào mắt của người khác. Cho dù Quân Đình khoan dung nhân từ với nàng hơn, bình thường cho dù nàng phạm lỗi, chọc hắn tức giận cũng chỉ đánh cái mông, nhưng những ngày gần đây, Quân Đình dạy dỗ nàng lại càng lúc càng giống dạy dỗ tiểu hài tử, nửa phần mặt mũi cũng không để lại cho nàng.ghé vào đùi nam nhân ngủ thiếp đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận