Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị bắt gặp

Thấy người trong ngực ngoan ngoãn, lực chú ý của Quân Đình lại lần nữa quay về tới chuyện chính sự trong thành.
“Hà thành chủ?”
Hà Tử Sâm với tính tình trầm ổn lại có thái độ khác thường đang ngẩn ngơ tại chỗ, giống như bị sét đánh, Quân Đình không vui nhíu mày.
Không trách Hà Tử Sâm ngây ngốc, hắn ta nào được chứng kiến dáng vẻ này của Nam Vực Vương, yêu thích nữ nhân đến mức không buông tay và cũng không muốn thả nàng ra ra, sợ phủ thành chủ có mãnh thú hay cơn hồng thủy nào đó sẽ há cái miệng rộng ra ăn nữ nhân.
“Bẩm Vương thượng, hạ thần vừa nói hạ thần đã điều động người chuẩn bị đủ lương thảo, vận chuyển ra khỏi thành, sẽ tiếp tế quân đội kịp thời.” Hà Tử Sâm phản ứng lại kịp vội vàng điều chỉnh nét mặt của mình rồi nói đến chính sự, hắn ta nghĩ thầm, thảo nào Vương lại bất ngờ hạ lệnh thả Khương Nguyên Tín, thì ra là xem trọng nữ nhi của người ta.
Hắn ta suy nghĩ lại, nhân tiện nói: “Khương Nguyên Tín và thê thiếp nhi tử đã tiến vào Thính Phong các ở phía Đông, không biết Vương thượng còn an bài nào khác không?”
“Chức vị lễ quan ở Phong Thành còn chỗ trống, để ông ta lên làm đi, ngày mai sẽ nhận chức.”
Khương Vãn Ly là nô thiếp của hắn, sau này cũng phải hồi cung theo hắn, nếu cha ruột nàng chỉ là tù binh thua trận, xuất thân không quá vẻ vang. Lễ quan của một thành là quan chức không lớn không nhỏ, chủ trì lễ nghi tiệc mời trong thành, địa vị cao, nhưng không có quyền lực, lại có Hà Tử Sâm ở bên cạnh giám sát, cũng không cần lo rằng Khương Nguyên Tín có thể tạo ra sóng gió gì.
Hà Tử Sâm âm thầm kinh ngạc, vậy Vương mà có thể làm tới bước này, ngay cả cha nàng cũng an bài chức vị. Phải biết, đối với loại người không có bản lĩnh, tham sống sợ chết như Khương Nguyên Tín thì Vương vẫn luôn xem thường, càng đừng đề cập tới việc cố ý chọn chức quan thích hợp để ông ta làm.
Khương Vãn Ly không để ý tới chuyện cha ruột có chức vị mới, quan hệ giữa nàng và cha luôn lạnh nhạt, khi biết cha và những thân nhân khác còn sống, lại được thả ra từ ngục giam dưới đáy hồ thì yên tâm, về phần có làm quan hay không thì nàng không để ý.
“A Ly, A Ly, xin ngươi hãy cứu lấy Cảnh Ngữ.”
Hôm nay trời rất đẹp, Khương Vãn Ly đã dùng xong bữa tối, nàng dẫn thị vệ và thị nữ đi dạo một vòng trong hậu hoa viên thuộc phủ thành chủ. Khi đang chuẩn bị trở về tẩm điện, nàng bỗng nghe thấy có một giọng nữ quen thuộc gọi tên mình.
Mái tóc đen dài lỏng lẻo rủ xuống mặt đất, khuôn mặt tiều tuỵ không thoa son điểm phấn, đôi mắt hoa đào sưng húp vì khóc, đôi môi tái nhợt.
Lần gặp mặt gần nhất đã là rất nhiều tháng trước, Khương Vãn Ly chưa kịp đáp lời thì Tình Vân đã tiến lên kéo nữ tử kia đi.
“Thả nàng ấy ra.” Khương Vãn Ly vội hô lên.
“Tiểu phu nhân?”
“Thả nàng ấy ra.” Nàng lặp lại thêm lần nữa, bắt chước nét nghiêm nghị của Quân Đình, trông cũng khá nghiêm khắc.
Tình Vân do dự một hồi, cuối cùng vẫn buông bàn tay đang tóm chặt nữ nhân kia, không cam lòng nói: “Vương đã nói người không được tiếp xúc với người ngoài.”
“Nàng ấy không phải người ngoài, đó là tứ tỷ tỷ của ta.” Khương Vãn Ly vẫn khăng khăng.
Vậy càng không được. Vương đã nghiêm khắc ra lệnh không cho tiểu phu nhân gặp người của Khương gia, thậm chí còn cấm người Khương gia, ngoại trừ Khương Nguyên Tín rời khỏi Thính Phong các. Tuy vậy, nàng ta cũng không dám cãi lại tiểu phu nhân đang rất được sủng ái này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận