Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cầu xin tha mạng

Khương Vãn Ly không biết suy nghĩ của đối phương. Nàng tiến lên trước, thấy đôi mắt Khương Vãn Ngọc đẫm lên, đồ trắng trên người cũng bị vấy bẩn, bèn lo lắng hỏi: “Tứ tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy? Thương đại ca đã gặp chuyện ư?”
“Cảnh Ngữ, Cảnh Ngữ bị Nam Vực Vương bắt lại…” Khương Vãn Ngọc là người yếu đuối, từ khi nàng và Thương Cảnh Ngữ bị Hà Tử Sâm bắt được, ngày nào nàng ấy cũng sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, cơm nước ăn không vào, mỗi ngày đều lo cho sự an nguy của Thương Cảnh Ngữ. Bắt gặp người quen, Khương Vãn Ngọc như tìm thấy tri kỉ, lệ tuôn như suối.
“Sao… sao cơ?”
Có lẽ là vì dạo này Quân Đình đối xử với nàng khá tốt, thậm chí còn có thể gọi là ôn hoà nên nàng đã quên Nam Vực Vương đối xử với kẻ địch tàn nhẫn vô tình ra sao.
Trong phủ thành chủ, ngoài ngục tối dưới hồ thì vẫn còn một nhà lao chuyên dùng để tra tấn tội phạm được xây ở sườn đông nơi này. Khương Vãn Ly là nữ nhi của Khương gia, dễ dàng tìm thấy chỗ giam giữ Thương Cảnh Ngữ.
“Tiểu phu nhân, người không thể vào trong.” Tình Vân cố gắng khuyên can.
“Tình Vân, ngươi tránh ra.” Khương Vãn Ly kiên quyết tiến lên trước. Đám nữ thị nữ như Tình Vân không dám trực tiếp động thủ với nàng, sao có thể ngăn chặn nàng chứ? Thủ vệ cai ngục lại càng không dám ngăn cản hai nàng.
Khương Vãn Ly dẫn Khương Vãn Ngọc vào địa lao một cách thuận lợi. Bên trong trống không, chẳng có một ai, có vẻ lâu rồi chưa nhốt kẻ có tội. Trong một chốc, Khương Vãn Ly còn nghi ngờ tin tức của Khương Vãn Ngọc là tin giả, mãi đến khi nghe thấy tiếng nam nhân đau đớn gầm lên cách đó không xa.
“Cảnh Ngữ!” Khương Vãn Ngọc xách váy chạy theo hướng âm thanh phát ra, Khương Vãn Ly chỉ có thể chạy theo.
Nữ tử mặc đồ trắng chạy như bay, nhào tới bên một nam nhân bê bết máu không nhìn rõ mặt.
Vù, chát… Chiếc roi vốn định quật lên người nam nhân đẫm máu lại quất vào sống lưng nữ nhân nọ, trên roi còn có một cái móc sắt, chỉ một roi đã kéo rơi một miếng thịt, máu tươi thấm ướt bộ đồ trắng.
Nữ nhân yếu đuối này chẳng biết lấy sức từ đâu, gắng gượng không gục xuống, ôm chặt nam nhân đã bất tỉnh.
Roi tiếp theo vẫn tiếp tục đáp xuống. Khương Vãn Ly chưa kịp nghĩ đã hành động, đến khi định thần lại nàng đã chắn trước mặt Khương Vãn Ngọc. Chiếc roi móc sắp sửa quất lên người nàng, nàng nhắm mắt chờ đợi cơn đau ập tới.
Cơn đau không đến như nàng nghĩ. Cơ thể vạm vỡ của nam nhân chắn trước mắt nàng, chiếc roi đáng sợ kia đã bị đứt tung thành vài đoạn, rơi trên mặt đất.
“Phu chủ…” Khương Vãn Ly thở phào nhẹ nhõm.
Suýt nữa thì cái móc kia róc đứt da thịt nàng.
“Hạ thần, nô tỳ bái kiến Vương thượng…”
“Hạ thần bái kiến Vương thượng, cầu xin Vương thượng tha mạng…” Tên cai ngục vốn đang cầm roi đánh Thương Cảnh Ngữ, sau khi nhìn rõ mặt Quân Đình, hắn sợ đến mức chân nhũn ra, quỳ sụp xuống đất.
Thị vệ, thị nữ, ngục tốt đồng loạt quỳ xuống, ngay cả Khương Vãn Ngọc cũng vậy. Cả phòng giam bỗng chỉ còn Quân Đình, Khương Vãn Ly và Khương Cảnh Ngữ còn bị treo trên giá dụng hình là còn đứng.
“Ngứa da à?” Quân Đình tỏ ra không vui, đôi mắt ánh lên vẻ tức giận.
“Phu, phu chủ, chớ nóng giận…” Nàng lập tức xông qua, khuỵu gối, tính quỳ trước mặt Quân Đình.
“Đứng thẳng lên.” Quân Đình liếc nhìn vết máu trên đất với vẻ ghét bỏ.
“Vâng, phu chủ.” Khương Vãn Ly ngoan ngoãn đứng trước nam nhân, hai tay đan trước người, vội vàng vuốt phẳng. Nàng sực nhớ tới người be bét máu trên giá dụng hình, bèn lấy hết can đảm nói: “Phu chủ, có thể bỏ qua cho Thương đại ca được không? Hắn, hắn sắp không xong rồi, sẽ chết mất.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận