Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tự nguyện chịu phạt

Lúc này Quân Đình mới nhớ tới người bị treo trên giá. Gương mặt luôn lạnh lùng dường như hơi rạn nứt, miễn cưỡng duy trì hình tượng cao ngạo.
Nói đến chuyện này phải quay ngược về hai tháng trước, bắt đầu từ lúc Thương Cảnh Ngữ dẫn Khương Vãn Ly đi trốn. Biết tin Khương Vãn Ly bỏ trốn cùng kẻ khác, Quân Đình nổi điên, hạ lệnh kêu Hà Tử Sâm truy đuổi Thương Cảnh Ngữ, cho hành hạ bằng cực hình, không chết không tàn phế là được. Nam Vực Vương đang sục sôi trong lửa giận chỉ nghĩ đến việc bắt Khương Vãn Ly trở lại, sau đó sẽ tra tấn tên gian phu chết tươi trước mặt nàng.
Song, sau khi tìm thấy Khương Vãn Ly, Quân Đình lại quên khuấy Thương Cảnh Ngữ. Hà Tử Sâm không đợi mệnh lệnh tiếp theo từ Quân Đình, cứ đối xử với Thương Cảnh Ngữ như chỉ thị trước đó của Quân Đình. Vì vậy, nam nhân vô tội kia đã bị giam và hành hạ trong lao ngục hơn hai tháng nay.
“Ly Nhi không nên tới nơi này, ngươi sẽ bị phạt.” Quân Đình không hổ là Nam Vực Vương, hắn khiển trách Khương Vãn Ly bằng giọng điệu hùng hồn.
Khương Vãn Ly nhớ tới thủ đoạn trừng phạt của đối phương, không khỏi đỏ bừng mặt.
“Ly Nhi, Ly Nhi nguyện chịu phạt, cầu xin phu chủ hãy bỏ qua cho Thương đại ca.”
Ít lâu sau khi hạ lệnh đuổi bắt Thương Cảnh Ngữ, Quân Đình đã tìm ra quan hệ giữa Khương Vãn Ly, Khương Vãn Ngọc với Thương Cảnh Ngữ. Hắn biết Thương Cảnh Ngữ và Khương Vãn Ly chỉ có tình nghĩa huynh muội nên đã từ bỏ ý định giết người.
Vì khi ấy hắn mãi nghĩ đến việc tìm Khương Vãn Ly nên mới quên mất Thương Cảnh Ngữ. Quân Đình đuối lý, đương nhiên không thể không đồng ý.
“Thả hắn ta xuống, gọi y quan đến trị thương cho hắn.” Quân Đình nói với cai ngục đang sợ sệt quỳ dưới đất.
Không ngờ Quân Đình lại đáp ứng dễ dàng như vậy. Khương Vãn Ly cảm kích trong lòng, hoàn toàn quên mất ai là người hành hạ Thương Cảnh Ngữ thành bộ dạng kia.
“Ly Nhi tạ ơn phu chủ.”
“Ừm.” Quân Đình thản nhiên đón nhận lời cảm tạ của đối phương, hắn không quan tâm cái nhìn của kẻ khác, nắm tay dắt nữ nhân kia rời khỏi ngục tối nồng nặc mùi máu tanh.
Trước khi rời đi, Khương Vãn Ly ngoái đầu nhìn nữ tử mặc đồ trắng đang bị thương ở lưng. Khương Vãn Ngọc đau đến mức mặt mũi trắng bệch, nhưng vẫn mỉm cười, dùng khẩu hình nói một câu “Cảm ơn.” Khương Vãn Ly yên lòng, ra khỏi ngục thất cùng Quân Đình.
Quân Đình đưa nàng trở về tẩm điện. Nơi này vốn là tẩm điện của Khương Nguyên Tín. Sau khi Phong Thành bị công phá, Quân Đình chuyển vào đây ở, lần đầu của Khương Vãn Ly cũng xảy ra ngay chỗ này. Khi Quân Đình rời khỏi Phong Thành, Hà Tử Sâm cũng không dọn vào sống trong tẩm điện là mà giữ nó làm tẩm cung của Quân Đình ở Phong Thành, đợi Vương giá lâm Phong Thành lần nữa. Khương Vãn Ly là nô thiếp của Vương, vốn dĩ không được ở trong tẩm điện của ngài, nhưng Vương lại cho phép nàng vào ở nên không ai dám hó hé câu nào.
“Đi làm sạch đi, rồi quỳ xuống đợi phạt.” Quân Đình vỗ cặp mông căng tràn của nữ nhân qua lớp y phục, bỏ lại tám chữ rồi rời đi ngay.
Khương Vãn Ly đỏ mặt, đáp vâng.
Trong phần lớn thời gian, Quân Đình sẽ đích thân giúp nàng làm sạch, nhưng khi có quá nhiều chuyện phải làm thì hắn cũng yêu cầu nàng tự chuẩn bị. Khương Vãn Ly tự súc ruột năm lần, thấy nước chảy ra ở phía sau đã sạch hoàn toàn, nàng mới trần truồng bước vào thùng tắm, ngâm cơ thể nõn nà không chút tì vết trong làn nước ấm áp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận