Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cho phép gặp mặt

Bầu vú phủ đầy dấu bàn tay mang kẹp đầu vú, không cách nào tự do phun được sữa ra, nó căng phát đau.
Quân Đình bỗng nhiên cúi đầu, cắn thật mạnh lên bả vai trắng nõn thon gầy, lưu lại một dấu răng rướm máu. Từ bả vai đến cái bụng bằng phẳng, Quân Đình gặm cắn như dã thú đang ăn thân thể mềm mại trắng nõn, lưu lại những dấu răng đỏ máu hiện lên trên làn da trắng, nhìn thấy mà giật mình, không đành lòng nhìn kỹ.
Khương Vãn Ly đau đến mức không còn sức để khóc, nàng nhíu chặt chân mày, nhỏ giọng thở hổn hển, thật sự cảm nhận được đau đớn trên da thịt, cự vật trong người không biết tiết chế mà đòi lấy khiến cho nàng mệt mỏi hết sức, vách thịt bên trong bị chà đạp lặp đi lặp lại nóng lên, đã gần như tê liệt.
Nhìn xuyên qua màn hơi nước mông lung, Khương Vãn Ly nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Vương, một đôi mắt ưng để lộ ra sự tàn bạo trong tình thế này làm nàng sợ hãi, thân thể tráng kiện giống như một con báo hoang dã đè ở trên người nàng, gặm cắn thân thể mềm mại của nàng.
“A…” Đầu nấm to lớn đâm vào vách tử cung mềm mại bên trong, nữ nhân trắng nõn không nhịn được co quắp, một lần nữa bị đưa tới cao trào, lần này nàng kiệt sức không cách nào chịu nổi nữa, tầm mắt tối sầm, ngất xỉu.
Quân Đình vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn, gậy thịt vẫn cứng rắn dựng lên cắm vào âm đạo trơn mịn của nàng, hắn siết lấy vòng eo nữ nhân rút ra cắm vào mấy trăm lần, sau đó bắn hết tinh hoa đậm đặc vào tử cung.
Khi một luồng ánh mặt trời chiếu vào mặt Khương Vãn Ly, nàng tỉnh lại, còn chưa mở mắt ra đã chống cánh tay đứng dậy. Bỗng nhiên cái mông bị vỗ một cái, mỹ nhân mới chậm chạp nhận ra được hoa huyệt mình còn ngậm một cái cự vật. Gậy thịt nằm trong người nàng cả một đêm, nàng vừa động đậy, gậy thịt cũng tỉnh lại, bắt đầu nhô lên làm tử cung bủn rủn.
Thấy nàng đã tỉnh, Quân Đình chờ đợi đã lâu dễ dàng thuận thế nằm đè lên thân thể trắng nõn mịn màng, vừa nâng đùi nàng lên vừa đâm vào huyệt nhỏ, nữ nhân bên dưới nhỏ giọng ngâm nga rên rỉ, sữa bắn tung tóe, người mềm nhũn như bãi bùn nát.
Đến khi Khương Vãn Ly được phép thức dậy đã là buổi trưa. Nàng quỳ ở trên giường, dè dặt hầu hạ Vương mặc áo ngoài màu đen thêu chỉ vàng, sau đó trần truồng xuống giường quỳ xuống trên thảm, cung kính bưng chân Vương lên đặt trên đầu gối, mang vớ vào, sau đó mang thêm giày da.
Hầu hạ Vương ăn mặc chỉnh tề xong, mỹ nhân ngoan ngoãn bị lôi vòng cổ ném lên giường, không cần nhắc nhở, Khương Vãn Ly tự giác quỳ lên, ưỡn cao mông, ngay sau đó là một bàn tay vỗ lên.
Bàn tay vỗ một phát không nặng không nhẹ vào bờ mông trắng như tuyết đầy đặn thịt, phát ra tiếng chát vang dội. Quân Đình vừa đánh vừa dạy dỗ: “Ly Nhi phải khéo léo ngoan ngoãn, nghe lời, không được phép tùy ý chạy loạn, không được Bản vương ra lệnh, không cho phép ngươi đi gặp người nhà họ Khương.” Nói tới chỗ này, hắn dừng một chút, như là nhớ ra cái gì đó, rồi bổ sung thêm một câu: “Khương Vãn Ngọc thì được gặp.”
Nghe Vương nói cho phép nàng gặp Khương Vãn Ngọc, nàng mới yên tâm. Nàng không có vấn đề gì với chuyện có gặp người nhà họ Khương hay không, những người đó chẳng bao giờ muốn gặp nàng, nhưng tứ tỷ tỷ thì luôn đợi nàng, nàng cũng chỉ muốn gặp tứ tỷ tỷ.
“Tạ ơn chủ nhân.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận