Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hồng Môn yến

Quả nhiên, cùng người nhưng khác biệt, Vương không quan tâm đến nàng, chỉ coi nàng như nô lệ để phát tiết dục vọng, cho nên mới độc ác tàn nhẫn, dùng đủ mọi cách sỉ nhục, ngược đãi nàng. Nếu Vương quan tâm đến Phùng trắc phi, hắn sẽ tôn trọng, yêu thương và đối xử dịu dàng, ân cần thay vì làm tổn thương nàng.
Ngày thứ hai sau khi Trắc phi vào cung, Phùng Ngọc Cầm với tư cách là phi tần cao cấp nhất trong cung, đã ra lệnh triệu tập các phi tần trong hậu cung, Khương Vãn Ly với tư cách là nữ nhân cấp thấp nhất, đương nhiên phải đi đến đó.
Kiều Nô quán cách Thủy Nguyệt cung rất xa, nàng dậy rất muộn, bởi vì địa vị thấp kém nên không thể ngồi kiệu, vì vậy nàng là phi tần cuối cùng vào Thủy Nguyệt cung.
Khi nàng bước vào Thủy Nguyệt cung, những người nữ nhân đang trò chuyện đột nhiên dừng lại, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nàng.
“Muội muội đến muộn như vậy, có phải ngươi đang coi thường trắc phi hay không?” Người nói chuyện là Trịnh trắc phu nhân, nàng ta không được sủng ái nên nảy ra ý định dựa dẫm vào Phùng trắc phi, chẳng hề khách khí với Khương Vãn Ly, mà nói lời chanh chua.
“Tiện nô, tiện nô không cố ý.” Nàng chắp hai tay lại, hơi run rẩy vì rụt rè.
“Thân là nô thiếp nhìn thấy trắc phi nương nương thế mà không quỳ thỉnh an, quả thực là không hiểu tôn ti!” La thị thiếp ngồi ở một bên phụ họa.
“Tiện nô chỉ quỳ lạy chủ nhân.” Nàng nhẹ giọng nói.
Nàng là nô thiếp của Vương, nên chỉ quỳ gối trước mặt Vương.
“Muội muội đang có ý gì? Chẳng lẽ trắc phi tôn quý không phải là chủ nhân hậu cung?” Trịnh trắc phu nhân chất vấn.
“Tiện nô, chủ nhân của tiện nô là Vương.”
“To gan!” Phùng trắc phi nhướng mày liễu, ánh mắt của nàng ta rất cao, làm sao có thể để cho một nữ nô thấp kém làm càn như vậy: “Người đâu, đánh cho ta, đánh tới khi nào nàng ta quỳ xuống mới thôi.”
Nàng ta vừa dứt lời, hai thị nữ cao lớn vạm vỡ, mỗi người cầm một cây gậy, hung hãn tiến về phía nàng.
Khương Vãn Ly sợ hãi nhắm mắt lại.
Trước khi cơn đau dự kiến ​​ập đến, giọng nói trầm thấp của một nam nhân đã vang lên từ bên ngoài cung điện.
“Ái phi, xảy ra chuyện gì vậy?” Giọng nói lạnh lùng thường ngày có chút dịu dàng và trìu mến hiếm thấy, khi ánh mắt hắn nhìn nữ nhân ngồi giữa điện, dường như tràn ngập yêu thương và luyến tiếc.
Quân Đình vốn tuấn mỹ như tiên, tính tình lạnh lùng, khó gần, nhưng bây giờ hắn cố tình hạ giọng, ánh mắt ôn nhu dịu dàng khiến Phùng Ngọc Cầm đỏ mặt xấu hổ.
“Không, không có gì to tát đâu. Nô thiếp muội muội không hiểu quy củ, thiếp muốn giáo huấn muội ấy một bài học để sau này không mắc phải sai lầm lớn.”
Khương Vãn Ly vừa nghe được giọng nói của nam nhân, hai chân như nhũn ra, hành động trước khi suy nghĩ quỳ phịch xuống sàn.
“Cũng chỉ là nô thiếp, sao có thể phiền phức ái phi đích thân dạy dỗ nàng ta?” Quân Đình bước tới ngồi xuống bên cạnh Phùng Ngọc Cầm, từ đầu đến cuối hắn không nhìn nữ nhân đang quỳ bên dưới, mà trong mắt chỉ có một mình nàng ta.
Phản ứng của Quân Đình khiến Phùng Ngọc Cầm rất hài lòng. Một nam nhân quyền lực như vậy lại yêu nàng ta, điều này đã thỏa mãn sự phù phiếm của nàng ta.
“Không hiểu tôn ti, xúc phạm bề trên, sao có thể gọi là thiếp?”
“Vương thượng có ý gì?”
“Vừa hay Bàn Long điện của bản vương đang thiếu một con chó cái.”
Toàn bộ căn phòng đều sửng sốt, các phi tần có mặt ở đây đều không thể ngờ rằng Nam Vực Vương lại tàn nhẫn như vậy.
“Mọi chuyện đều do Vương thượng làm chủ.” Phùng Ngọc Cầm vui mừng nói.
Chỉ một câu nói của Quân Đình đã khiến Khương Vãn Ly mất đi địa vị thiếp thất, trở về địa vị nô lệ ti tiện và trở thành một con chó trong Bàn Long điện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận