Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dịch dung

Cách tấm màn tơ màu đỏ, Tiêu Nhược Hoàn không nhìn thấy rõ, hắn ta chắp tay lớn tiếng nói với Vương ở trong tấm màn tơ: “Minh Kính đã khai báo.”
Trên người Tiêu Nhược Hoàn vẫn còn mùi máu sau khi tra tấn.
“Minh Kính tự nhận mình là nam thiếp của giáo chủ Phù La giáo. Hắn ta lấy tên của giáo chủ, dụ dỗ một thị nữ trong cung để làm việc cho giáo chủ. Tuy nhiên, hắn ta chỉ là một thị thiếp, không có địa vị cao ở Phù La giáo, một năm chỉ có thể gặp được giáo chủ một vài lần, cũng không tiếp cận được tin tức cốt lõi, ngay cả tên của giáo chủ cũng không biết.”
Quân Đình vừa nghe thuộc hạ bẩm báo, vừa ra sức chịch nữ nhân bên dưới, dương vật thô to đỏ thẫm không ngừng đâm rút.
Quân Đình nói được vài câu, Tiêu Nhược Hoàn nhận được mệnh lệnh thì rút lui, Khương Vãn Ly ngơ ngác, cũng không nhớ rốt cuộc nam nhân đã nói gì, mà chỉ biết vểnh mông đón nhận sự đâm rút của dương vật.
“Cố thiếu chủ, Vương thượng có lệnh, lệnh thiếu chủ dịch dung cho Vân gia chủ.”
Sắc mặt Cố Tương cứng đờ, do dự hỏi ngược lại: “Dịch dung thành ai cơ?”
“Minh Kính.”
Sắc mặt Cố Tương nhất thời trở nên khó coi. Mặc dù chuyện giữa nàng và Vân Như Phong chỉ là một tai nạn, nhưng qua mấy ngày chung sống, nàng đã nảy sinh tình cảm với nam nhân ấm áp, khác hẳn với Vương độc ác tàn nhẫn.
Tiêu Nhược Hoàn đoán được suy nghĩ của nàng, khuyên nhủ: “Vương thượng đã sớm giải cấm chế cho Vân gia chủ, khôi phục lại thực lực ban đầu của đại linh sư hệ tinh thần năm sao. Mặc dù vu sư giỏi sử dụng cổ trùng, nhưng chỉ là thủ đoạn mờ ám không thể công khai ra ngoài ánh sáng. Nếu đối đầu trực diện sẽ không phải là đối thủ của linh sĩ.”
Tuy nhiên, nỗi lo lắng của Cố Tương vẫn không bị xua tan.
“Tiêu thống lĩnh, Vương thượng muốn điều Như Phong đi đâu?”
“Phù La Giáo đã xây dựng một cung điện dưới lòng đất, quy mô và kết cấu của cung điện vẫn chưa được nắm rõ.Vương thượng muốn phái Vân gia chủ đi tìm hiểu thêm.”
Trong lúc Tiêu Nhược Hoàn đang nói chuyện với Cố Tương, Lăng Hà cũng đang nói chuyện với Vân Như Phong.
“Vương thượng muốn tại hạ đi quyến rũ giáo chủ của Phù La giáo?” Vân Như Phong không khỏi oán thầm trong bụng, đúng là ăn thịt người mà không nhổ xương!
“Đúng vậy, không ai có thể cưỡng lại huyễn thuật và mị thuật của ngài ngoại trừ Vương thượng. Cho nên chuyện quyến rũ một giáo chủ sẽ dễ như trở bàn tay.”
Thấy Lăng Hà nhắc đến Nam Vực Vương, sắc mặt Vân Như Phong không khỏi lúng túng. Nghĩ đến việc hắn ta là đường đường là gia chủ Vân gia, tự xây dựng danh tiếng khó mà thất bại. Không ngờ lại dập đầu dưới thân Nam Vực Vương, không chỉ không mê hoặc được hắn, mà còn bị người khác hạ cấm chế linh lực ném vào hậu cung. Đây đúng là điều vô cùng nhục nhã.
“Tại hạ đã nhiều năm không sử dụng linh lực, không biết còn có thể sử dụng hay không.” Trước đó hắn đồng ý làm sủng phi cho Nam Vực Vương là để giải trừ cấm chế, bây giờ hắn ta đã lấy lại được linh lực, không cần phải bán mạng cho hắn nữa.
Như đoán được phản ứng của hắn ta, Lăng Hà khẽ mỉm cười nói: “Cố thiếu chủ còn phải giả dạng làm Thương Lan một quãng thời gian, e rằng vẫn phải ở lại trong cung.”
“Ngươi đang uy hiếp ta?” Nụ cười ôn hòa của Vân Như Phong chợt cứng đờ ở khóe miệng, trở nên có chút lạnh lùng.
“Vương thượng đã nói, nếu Vân gia chủ hoàn thành việc này sẽ khôi phục tước vị cho ngài, đồng thời ban hôn cho ngài và Cố thiếu chủ. Vân gia chủ là người thông minh, hẳn là biết cân nhắc thế nào rồi chứ.” Lăng Hà từ tốn nói.
Quân Đình ôm bé chó cái mệt đến mức ngủ thiếp đi, ngón tay nghịch mái tóc mềm mại của nữ nhân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận