Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Ngô Uyển Uyển dùng một đôi mắt sắc xuân nhìn anh:

“Anh đừng nói như vậy, bây giờ em đã sống rất tốt rồi, em muốn sống cùng anh cả đời, em không phải là người ham muốn vật chất.”

Ngô Uyển Uyển trong lòng nói không nên lời, chim lớn dưới người đã cứng rồi, kêu gào muốn làm cô.

“Anh biết, anh biết hết.”

Trong lúc nói chuyện, Triệu Mạc bắt đầu cởϊ qυầи áo, cô mặc váy thật đẹp, buổi sáng ngủ dậy cũng thuận tiện, chỉ cần đưa tay vào trong váy rồi cởϊ qυầи lót ra.

“Ôi, đừng…….Hôm qua anh đã làm lâu như vậy.Anh không biết mệt à?”

Ngô Uyển Uyển không thể chịu được sức lực của anh nữa, anh làm sao có thể như một con bò, dùng mãi không hết sức.

“Những người vợ khác mong chồng có nguồn năng lượng vô tận, tại sao em lại muốn anh phải mệt mỏi?”

Triệu Mạc vừa nói vừa cởϊ qυầи áo.

“Nhưng mà cũng không thể dùng mãi không hết sức lực…” Mà đều dùng hết trên giường.

“Chồng em đúng là không dùng hết sức.”

Triệu Mạc cởi váy ra, anh vẫn thích bộ dạng trần trụi co rúm của cô trong lòng ngực anh.

“Anh không thể làm chuyện đó mỗi ngày.”

Ngô Uyển Uyển đã đẩy anh và không chịu nhượng bộ, anh làm chuyện đó mỗi ngày, anh không thấy mệt nhưng cô thì mệt quá sức.

Mỗi ngày không phải làm việc nhưng mà mặt trời lên cao mới tỉnh và bị anh làm cho không còn tí sức lực nào.

“Em ghét bỏ chồng mình đúng không?”

“Không phải.”

Ngô Uyển Uyển không biết phải nói thế nào. Dù sao, mỗi lần cô bị anh lăn lộn đến mệt, còn…rất dâʍ đãиɠ, anh luôn muốn cô nói những câu thô tục, còn làm cô tè ra…..

“Uyển Uyển, chồng yêu em, mỗi ngày muốn làm bức em, có phải em thấy khó chịu?”

Triệu Mạc tuy làm người thô lỗ, nhưng trong xương lại đối xử với cô rất dịu dàng, anh biết anh to cao, côn ŧᏂịŧ lớn, mỗi ngày thao làm cho miệng huyệt căng ra, làm vừa sưng vừa đỏ, chắc mỗi lần làm xong không dễ chịu.

“Không.”

Ngô Uyển Uyển muốn giải thích, nhưng cô không biết giải thích thế nào, cô không biết nhiều về nam và nữ, cô hỏi:

“Đàn ông bọn anh ai cũng như vậy à?”

Sự chân thành trong câu hỏi và vẻ mặt ngây thơ của cô khiến Triệu Mạc không thể chịu được trêu chọc cô như trước.

“Không đâu, có những người không yêu vợ, cưới về chỉ để sinh con, không có nhu cầu nhiều như vậy, nhưng anh yêu em, muốn mỗi ngày làm em.”

Vừa nói, anh vừa kéo tay cô lên và hôn lên mu bàn tay cô.

Ngô Uyển Uyển không hiểu:

“Không yêu vợ sao lại cưới vợ làm gì? Vậy cả cuộc đời người vợ chắc bi thảm lắm”

Ngô Uyển Uyển biết lúc trước cha mẹ cô là không được chọn, nhưng bây giờ cưới hỏi phần lớn là hai bên đồng ý mới cưới được.

Nếu người đàn ông lúc đầu không thích sao lại đồng ý cưới?

Triệu Mạc không biết nên giải thích với cô như thế nào, nói cho cô biết khi thú tính của đàn ông trở nên bạo phát, anh ta sẽ tìm người trút giận không chút do dự? Vậy cô ấy thấy mình như thế nào?

“mặc kệ bọn họ, dù sao anh yêu em, yêu muốn mỗi ngày muốn làm em.”

Thân hình to lớn của anh đè lên người cô, mở hai chân cô ra hai bên, chen vào.

“Triệu Mạc, sẽ có ngày anh chán ghét em không?”

Kể từ khi gặp Lý Phụng Đức hôm nay, ý nghĩ này đã hiện lên trong đầu cô và không thể nào lay chuyển được.

“Sao em hỏi vậy?” Lòng bàn tay thô ráp của Triệu Mạc chạm vào hoa huyệt non nớt của cô vẫn còn hơi sưng tấy, dùng ngón tay xoa xoa hoa huyệt khô khốc, sao lại không phun ra nước?

“Nếu có một ngày anh không thích em nữa?”

Mười mấy tuổi, đang trong độ tuổi đối với tình yêu tò mò khát vọng, cô biết chồng cô, và cũng hy vọng anh yêu quý cô, che chở cô cả đời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận