Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

“Sẽ không có ngày đó.”

Triệu Mạc cảm thấy cô hôm nay có chút kỳ quái, những vấn đề này cô chưa từng hỏi qua chính mình, cũng không lo lắng.

Sao hôm nay cô lại nhạy cảm và hay lo lắng thế?

Triệu Mạc xoa xoa hoa huyệt của cô, mới phát hiện cô hôm nay cực kỳ khô ráo, trước kia anh xoa cô đều chảy nước, hôm nay làm sao vậy?

Nhìn vẻ mặt lo lắng và cau mày của Uyển Uyển, Triệu Mạc tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ ôm lấy cô và dịu dàng dỗ dành cô:

“Uyển Uyển, em có biết anh may mắn thế nào khi có được em không? Anh sẽ không buông tay dễ dàng đâu.”

Ngô Uyển Uyển dựa vào lồng ngực rộng rãi của anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, lần đầu tiên chủ động ôm anh lại, nhắm mắt vào ngực anh, cảm nhận cảm giác an toàn mà anh mang lại cho cô:

“Em tin anh.”

Cô tin rằng sự dịu dàng của Triệu Mạc đối với cô là thật lòng, không phải chỉ là nhất thời mà là tình yêu chân chính dành cho cô, mặc dù cô không biết yêu một người là như thế nào nhưng cô sẽ cố gắng hết sức để yêu anh.

Triệu Mạc cười thành tiếng, và ngực anh run lên.

Ngô Uyển Uyển nghi ngờ ngẩng đầu nhìn anh:

“Anh cười cái gì?”

“Anh cười cô vợ nhỏ của anh hình như đã trưởng thành.”

Triệu Mạc ôm cô, chỉ lo cười, cô bắt đầu để ý anh có yêu cô hay không, mà không giống hai ngày trước, mặc kệ anh như thế nào, cô cũng không quan tâm.

Ngô Uyển Uyển có chút không hài lòng nói:

“Em lúc nào nhỏ đâu.”

“Ừ, là không nhỏ.”

Triệu Mạc dùng lòng bàn tay to chạm vào bộ ngực lớn của cô, bóp chúng hai lần, mềm mại đầy tay.

“Anh!” Ngôi Uyển Uyển đỏ mặt gạt tay anh ra: “Đồ không biết xấu hổ.”

“Được không, Uyển Uyển Uyển, em càng mắng anh như vậy, em càng muốn làm em, sao bây giờ?” Triệu Mạc cầm tay cô, dán vào côn ŧᏂịŧ sưng tấy của mình.

Ngô Uyển Uyển không thể thoát ra, vì vậy cô ấy đã cho anh ta một cái nhìn quyến rũ:

“Vậy anh là tên biếи ŧɦái.”

“Anh là! Em có cho anh làm không đây?”

Triệu Mạc mỉm cười, ý nghĩa bên trong và bên ngoài những gì anh ta nói.

Anh chắc là cô không có mặt mũi từ chối.

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt rút tay ra định đánh vào côn ŧᏂịŧ anh, nhưng Triệu Mạc mắt tinh tay nhanh nhẹn ngăn cô lại:

“Đánh không được, đánh hỏng thì em phải sống như góa phụ.”

Nói xong, anh lại đè cô lên người, áp miệng lên đôi môi đỏ mọng nhỏ xinh của cô, mút mạnh, vươn ra chiếc lưỡi dày, liếʍ ɭáρ trên miệng cô.

Anh xoa ngực cô bằng một tay và âʍ ɦộ cô bằng tay kia.

“A….ha….”

Ngô Uyển Uyển nhịn được mở miệng rêи ɾỉ, lưỡi anh nhanh chóng chiếm lấy không khí, xông vào miệng cô, cố ý cướp đoạt không khí trong miệng cô.

Chiếc lưỡi cuộn cái lưỡi của cô và và kéo nó vào miệng và liếʍ ɭáρ.

“Ưm…………”

Ngô Uyển Uyển không thể chịu được anh ta bá đạo như thế, cô đưa tay ra để đẩy anh ta ra, nhưng anh lại cầm tay cô ấn vào chỗ đó.

“Uyển Uyển, sờ cho anh, vài ngày rồi em chưa sờ rồi.”

Triệu Mạc muốn cảm giác tay nhỏ bé của cô sờ nắn.

“Anh ăn gì lớn lên.”

Côn ŧᏂịŧ to của anh ấy ngày nào cũng căng cứng, và không hề nhàn rỗi.

“Anh muốn …Uyển Uyển, em quá mê người, anh nhịn không được.” Lời này không có nói dối, vợ nhỏ của anh mỗi lần cười nói đều khắc sâu trong đầu anh, làm anh nóng cả người, ngày nào cũng muốn.

Anh đã từng sống độc thân hơn 20 năm và anh không nhận ra rằng nhu cầu của mình lại lớn đến vậy, khi anh ở một mình, anh ấy rất ít khi thủ dâʍ một mình, anh ấy chỉ thủ dâʍ khi không chịu được khi xem những nội dung khiêu dâʍ nhỏ. Sau đó, chỉ còn đêm dài vô tận và nỗi cô đơn.

Nhưng cho đến khi có được cô vợ bé bỏng của mình, lúc vô bước vào sân với một túi đồ, anh đã cứng, đã nghĩ làm sao có thể đè cô dưới người, sao có thể thao cô khóc, sao có thể thao cô không xuống giường được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận