Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Khi Ngô Uyển Uyển thức dậy thì đã gần trưa, cô nhìn mặt trời mọc lên cao rồi nhanh chóng đứng dậy, cô thật lười biếng, sao ngày nào cũng dậy muộn như vậy.

Ngô Uyển Uyển đứng dậy và bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, nhưng cô ấy đã làm nó ngày hôm qua, đồ đạc trong nhà rất đơn giản và không có nhiều thứ để thu dọn.

Cô nghĩ đến tủ quần áo cũ bằng gỗ ở nhà, bởi vì quần áo của cô không nhiều, cô cũng chưa mở ra phân loại, chỉ có Triệu Mạc mở ra lấy khăn trải giường và quần áo.

Thấy hôm nay trời nắng tốt, cô lấy quần áo bên trong ra phơi.

Ngô Uyển Uyển mang chăn ra trước, sau đó lấy hết quần áo trong tủ ra.

Bản thân Triệu Mạc là một gã thô lỗ, tất cả quần áo của anh ta vẫn còn lộn xộn trong tủ.

Cô luống cuống lấy quần áo bên trong ra, quần áo trên tay không ngừng rơi xuống.

Cô kéo kéo, và một cuốn sách rơi ra khỏi quần áo.

Ngô Uyển Uyển vội vàng cúi xuống nhặt lên, cô không ngờ Triệu Mạc thô kệch lại có thể đọc sách nên cô muốn xem anh đang đọc cuốn sách nào.

Bởi vì khi còn nhỏ anh họ của cô cùng Lý Phụng Đức đã dạy cô đọc viết, tuy rằng cô không đi học, nhưng đọc sách viết chữ còn có thể.

Cô mở sách ra, ngẫu nhiên tìm thấy một trang, đọc một lúc liền cảm thấy có gì đó không ổn.

Cái này… sao nó lại miêu tả chuyện đó?

Ở đây miêu tả một nam một nữ ở trên giường một cách chi tiết không thể so sánh được, những động tác đó Triệu Mạc đã sử dụng đối với chính mình.

Cái tư thế nằm đó… tư thế anh để cô ở trên…

Mặt Ngô Uyển Uyển đỏ bừng và tim cô đập thình thịch khi nhìn thấy nó. Người phụ nữ ở trong sách sao lại không biết xấu hổ như vậy, cô ấy cứ nói bậy bạ, cô ấy nhìn thấy thì đỏ mặt.

Nhưng người đàn ông này hình như không được tốt lắm, thể lực không bằng Triệu Mạc, có thể hành hạ cô cả đêm…

Vốn dĩ Ngô Uyển Uyển muốn đọc để xem là loại sách gì, nhưng sau khi đọc xong, cô lại phát hiện ra cô không thể dừng lại, cô cái gì cũng không hiểu, chính là Triệu Mạc dẫn đường cô.

Ban đầu nghĩ rằng đàn ông sinh ra là để làm việc này, nhưng sau khi đọc cuốn sách này,cô nhận ra rằng họ cũng dựa vào học tập.

Nhưng loại sách này trông khá xấu hổ.

“Vợ, anh đã về.” Triệu Mạc đẩy cửa xông vào, trong tay xách theo hai cái túi giấy.

Ngô Uyển Uyển không ngờ rằng cô ấy đọc sách một cách nghiêm túc và đã đến lúc anh ấy trở về, cô ấy vội vàng giấu cuốn sách sau lưng và nhìn anh ấy với khuôn mặt đỏ bừng.

“Làm sao vậy?” Triệu Mạc vừa tiến vào cư nhiên nhìn thấy cô đọc sách, anh nhất thời không có phản ứng gì, cũng không biết cô đang đọc sách gì:

“Đọc gì vậy?”

“Không có gì.” Ngô Uyển Uyển mặt đỏ bừng, xoay người muốn giấu quyển sách đi.

Triệu Mạc vươn cánh tay dài, vượt qua vai cô và giật lấy cuốn sách trong tay cô.

“Trả lại cho em…” Ngô Uyển Uyển quay lại để lấy lại.

Triệu Mạc giơ cao cuốn sách, ngẩng cao đầu, lật hai trang:

“Trả lại cho em? Cái này hình như là của anh mà đúng không?”

“Vậy trả cho anh đó.” Ngô Uyển Uyển cúi đầu muốn đi ra ngoài.

Triệu Mạc làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt để trêu chọc cô gái nhỏ này, ngăn cản ở trước mặt cô:

“Đây là sách cấm anh đọc, vợ cũng thích xem à?”

“Em không thích đọc, anh mới thích đọc á.”

Cô cho dù không hiểu, nhưng việc đọc sách H cũng không nên lấy ra khoe khoang.

“Đúng vậy, chồng em thích đọc, để anh đọc cho em nghe?”

Triệu Mạc ra vẻ giảo hoạt mở sách ra, bắt đầu đọc:

“Hắn đỡ côn ŧᏂịŧ như côn ŧᏂịŧ của chó, đưa vào miệng của người phụ nữ. Ra lệnh cô há miệng ra …”

“Đừng đọc nó.”

Mặt của Ngô Uyển Uyển đã nóng lên, cô ấy đưa tay với lấy nhưng không thể với tới, chiều cao của hai người khác biệt quá lớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận