Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

“Làm sao vậy? Vừa rồi vợ thích đọc lắm mà?”

Triệu Mạc tựa hồ trêu chọc cô, một tay giơ cao cuốn sách không cho cô với tới, tay kia nhân cơ hội sờ ngực cô, véo hai đống mềm mại.

Cô ấy không mặc áo ngực ở nhà, và mỗi khi cô ấy nhảy, bộ ngực của cô ấy nhảy lên nhảy xuống.

Làm anh ngứa ngáy, anh không nhịn được dùng bàn tay to nhéo nhéo, thật mềm.

Ngô Uyển Uyển giằng co vài lần, sắp bị anh sờ soạng khắp người, cô tức giận không cướp nữa, đỏ mặt tức giận nói:

“Anh cầm đi.”

Nói xong liền đi ra ngoài.

Triệu Mạc biết không thể trêu chọc cô nữa, liền ôm cô từ phía sau, đặt cằm lên vai cô:

“Uyển Uyển, không phải em nói muốn sinh con cho anh sao?”

“Không sinh, không sinh.” Ngô Uyển Uyển tức giận nói.

“Phải sinh, anh đã tìm thầy thuốc đông y mua thuốc, em đã nói tay chân em luôn lạnh lẽo, đến tháng không thoải mái, anh cùng thầy thuốc nói, ông nói em thiếu máu, cơ thể không tốt, kê thuốc bổ ôn dưỡng, điều trị một đợt, cơ thể sẽ tốt hơn.”

Ngô Uyển Uyển không nghĩ đến cô chỉ nói vu vơ một câu mà anh nhớ kỹ, trong lòng có một làn nước ấm chảy qua, vừa rồi cô còn cảm thấy anh vô liêm sỉ, nhưng bây giờ cô không trách anh nữa.

“Em sợ thuốc đông y sẽ đắng.”

“Không sao đâu, thầy thuốc nói ăn thêm ít mứt hoa quả, anh đã mua rồi, còn mua thêm quả mơ, em thích ăn loại nào, anh xem có quả quýt nên đã mua hai cân, khác với quả quýt dại trong làng, rất ngọt, nghe nói là chủng loại mới.”

Triệu Mạc vừa nói vừa đi ra ngoài, vén tấm vải che lên xe đẩy, tay xách mấy cái túi nilon màu đỏ như hiến vật quý, đi vào.

“Xem em có thích ăn cái gì không. Thích thì lần sau anh mua cho em, không thích thì ngày mai anh đưa em đi thị trấn, em thích mua gì cũng được.”

Anh mỗi ngày đều nói muốn đưa cô đi thị trấn, không bao giờ ghét bỏ cô phiền, so với những người đàn ông chỉ lo mình sung sướиɠ ghét bỏ vợ con vướng bận, anh tốt hơn bao nhiêu lần.

Điều quan trọng nhất là anh ấy đối xử rất tốt với cô, dưới ánh mắt háo hức của anh ấy, Ngô Uyển Uyển bóp một miếng bánh tráng miệng và cắn một miếng, món tráng miệng ngọt ngào và béo ngậy, nhà nghèo nên cô ấy chỉ mua một gói cho ngày Tết. Ngày đó, một gói đó muốn ăn cả tháng, ăn qua tháng giêng mới hết.

Cô đã gần một năm không ăn bánh ngọt rồi.

“Ngon, rất ngọt.” Cô đưa một nửa vừa ăn vào miệng anh:

“Anh ăn thử đi.”

Cô cười nhẹ, cô nở nụ cười thật đẹp, vẻ mặt không có diễm lệ, nụ cười càng thêm phi thường. đẹp, giống như những gợn sóng trong hồ yên tĩnh ban đầu.

Linh hồn của Triệu Mạc sắp bị cô hút mất, anh há miệng cắn miếng bánh, rồi ngậm luôn ngón tay mảnh khảnh đang cầm miếng bánh.

Ngô Uyển Uyển sững sờ một lúc, sau đó rút ngón tay ra, khuôn mặt ửng hồng.

“Ngon, quá ngọt.” Triệu Mạc mím môi vừa ăn vừa cười.

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt khi anh cười:

“Em đã nấu cơm heo, nước chắc sôi rồi.”

“Sau này em đừng làm chuyện này, anh về rồi làm cũng không muộn mà.”

Triệu Mạc cảm thấy thương cho cô và biết cô thân thể yếu ớt, không thể làm những công việc nặng nhọc này.

Giếng ở ngoài sân, còn cần lấy nước lên bếp đun nước, thân thể nhỏ xinh của cô nằm dưới người anh làm hai lần đã mệt mỏi, nói gì làm mấy việc này.

“Em không mệt.”

Ngô Uyển Uyển cảm thấy cô thực sự không có gì khác để giúp anh, vì vậy cô chỉ có thể chăm sóc gia đình.

“Những việc này để chồng làm được rồi. Anh cưới em về không phải làm em chịu khổ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận