Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Trái tim của Ngô Uyển Uyển được sưởi ấm bởi những gì anh ấy nói, anh ấy thực sự thương cô:

“Nhưng anh đã nói sẽ để em làm những việc có khả năng.”

“Được rồi, bây giờ anh có chuyện muốn vợ giúp đâu.”

Triệu Mạc bảo cô ngồi xuống ghế trong khi anh ngồi xổm trước mặt cô.

Ngô Uyển Uyển hai mắt sáng lên: “Anh nói đi.”

“Cho anh ăn vú đi, lát nữa anh bận quá không ăn được.”

Ngô Uyển Uyển nghĩ anh muốn mình giúp nhóm lò hoặc dọn chuồng heo, nhưng cô ấy không nghĩ là một yêu cầu táo bạo như vậy.

Cô không hề cười:

“Không biết xấu hổ!”

“Anh không biết xấu hổ, vợ cho anh ăn đi.”

Sau đó, anh bắt đầu tự tay cởi cúc áo ngoài của cô.

Cái áo khoác này vướng bận quá, lần nào cũng phải cởi cúc, lần sau nhất định phải mua quần áo dễ mặc vào cởi ra.

“Ồ, từ từ, quần áo bị anh kéo rách mất.”

Cô không từ chối.

Triệu Mạc vui mừng khôn xiết, vợ anh càng biết càng thương anh, đã chịu cho anh ăn vú.

Anh cởi cúc áo ngoài của cô và đẩy lên trên, cặρ √υ” không mặc áσ ɭóŧ rung lên bần bật và hai núʍ ѵú hồng xinh như đang chờ anh đến ăn.

Giữa ban ngày ban mặt, anh ở cửa lớn, ngồi xổm trước mặt cô, và ngậm lấy bầu vú mềm mại của cô.

“Hừm…” Ngô Uyển Uyển cảm thấy tê dại vì bị anh ăn vú, cô cảm thấy sung sướиɠ khó nói, khẽ nhắm mắt lại, một tay ôm đầu anh, một tay vén áo lên cho anh ăn no.

Nếu có người đi ngang qua cổng nhà bọn họ, nhìn thoáng qua liền có thể nhìn thấy Triệu Mạc trong phòng quay lưng ra cổng, ngồi xổm giữa hai chân người phụ nữ, vùi đầu vào ngực của cô ta, ăn vú mềm.

Còn Ngô Uyển Uyển thì vẻ mặt đang hưởng thụ, mặt cô ấy đỏ bừng và chân cô ấy ướt vì bị ăn vú.

Triệu Mạc dùng lưỡi liếm đầṳ ѵú của cô, mút mạnh hai vú của cô, giống như là sắp hút hết sữa ra, nhưng trong miệng ăn chưa đủ còn dùng tay xoa một bầu vú khác, xoa bóp làm Uyển Uyển thở dốc liên tục.

Tiểu huyệt bị côn ŧᏂịŧ lớn đã hung hăng thõa mãn bây giờ lại trống rỗng, muốn côn ŧᏂịŧ lớn của anh cắm vào….

Ngô Uyển Uyển sửng sốt khi trong đầu hiện lên ý nghĩ này, sao cô lại trở nên dâʍ đãиɠ như vậy?

Hình như vừa đọc xong quyển sách cấm đó, cô nhắm mắt lại, tất cả là hình ảnh trong cuốn sách, hắn ăn đầṳ ѵú cô, ăn đến cả người cô mềm nhũn, tiểu huyệt ướt đẫm.

Đáng lẽ cô không nên quyển sách cấm đó…

Triệu Mạc ăn đến quên trời đất, ăn đầṳ ѵú bên này lại ăn bên kia.

Cuối cùng, anh thấy vẫn chưa đủ nên lấy hai tay ôm lấy hai cái bầu vú, bóp vào giữa rồi bóp lấy nhau mà ăn.

“Ồ, đừng ép, ép hỏng rồi.” Ngô Uyển Uyển đẩy không nổi.

Triệu Mạc nhìn cặρ √υ” trắng nõn của cô mà không nhịn được nữa, đứng dậy, côn ŧᏂịŧ vốn đã sưng tấy của anh hướng về phía cô, anh khàn giọng nói: “Anh muốn dùng bộ ngực của em để kẹp chặt côn ŧᏂịŧ anh.”

Ngô Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn anh, choáng váng.

Cho đến khi Triệu Mạc kéo quần xuống, côn ŧᏂịŧ to, dài đen nhánh nhảy ra, suýt chút nữa đập vào mặt cô.

Ngô Uyển Uyển chớp mắt đầy sợ hãi.

Triệu Mạc đã dùng tay ôm lấy bộ ngực của cô, nhét côn ŧᏂịŧ của anh vào trong khe hở.

Anh vừa đi bán thịt heo về, chưa tắm rửa nên có mùi tanh nồng trên côn ŧᏂịŧ của anh.

Anh ta đang cầm hai núʍ ѵú, và côn ŧᏂịŧ của anh được đút từ dưới lên trên.

Mỗi lần qυყ đầυ bị đẩy ra có thể chạm vào cằm cô, mùi tanh càng nồng nặc.

“Uyển Uyển, Uyển Uyển, gọi hai tiếng để anh bắn nhanh hơn.”

Triệu Mạc không nhịn được muốn dùng hai bầu vú trắng nõn của cô, nhưng còn rất nhiều việc đang chờ anh, cho nên. chỉ để cô rêи ɾỉ và kí©ɧ ŧɧí©ɧ cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận