Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

“Nhưng em sẽ không …”

Ngô Uyển Uyển chỉ cảm thấy đau rát giữa hai bầu ngực của cô, nhưng anh lại bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ.

Triệu Mạc thở dốc:

“Em đọc sách cấm ròi mà chã nhẽ không học được gì? Chắc là học được một ít chứ?”

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt, cô cúi đầu xấu hổ trước những gì anh nói. Vừa lúc chim lớn cắm vào đụng vào miệng cô.

Ngô Uyển Uyển nghĩ đến tình tiết trong cuốn sách cấm, ma xui quỷ khiến mở miệng, thè chiếc lưỡi nhỏ xinh, liếm đầu qυყ đầυ của anh.

Lưỡi cô mềm mại và nóng bỏng, Triệu Mạc run lên khi cô liếm nó, thật quyến rũ! Cô vợ nhỏ của anh mà dâʍ lên thì muốn mạng anh.

Chỉ là động tác thè lưỡi ra và liếm mà đã không thể nào chịu được nữa.

Triệu Mạc như muốn phát điên, cầm lấy hai bầu vú của cô, côn ŧᏂịŧ của anh ra vào, đẩy qυყ đầυ vào miệng cô mỗi lúc một sâu hơn.

Uyển Uyển cũng há miệng ăn rất hợp tác, nhưng một lúc sau, Triệu Mạc gầm gừ nhét qυყ đầυ vào miệng, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đã phun ra, chưa kịp rút ra thì tϊиɧ ɖϊ©h͙ đã ào ạt bắn vào trong trong miệng cô, Triệu Mạc hoảng sợ rút côn ŧᏂịŧ ra, với cú xoay côn ŧᏂịŧ, toàn bộ tϊиɧ ɖϊ©h͙ chưa bắn ra được bắn lên mặt cô, thậm chí có chút bắn lên lông mi của cô.

Lông mi dài rũ xuống, còn có một tầng tϊиɧ ɖϊ©h͙ màu trắng đục, dâʍ mỹ không thể tả.

Triệu Mạc vội vàng dùng tay lau sạch tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên mặt cô, anh nuốt nước miếng, anh thừa nhận mình có ý đồ xấu, mỗi lần đều muốn bắn trên mặt cô, nhìn khuôn mặt xinh đẹp ngây thơ của cô tự bao phủ lấy tϊиɧ ɖϊ©h͙, mang theo quyến rũ khó tả.

Ngô Uyển Uyển phun ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ còn sót lại trong miệng cô, nó tanh và vẫn còn mặn.

Triệu Mạc nhìn cái miệng hơi sưng đỏ của cô, trên miệng còn dính tϊиɧ ɖϊ©h͙ lấp lánh, liền nghĩ khác, cầm giữ gáy cô hôn lên, liếm hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ quanh miệng.

Ngô Uyển Uyển ngơ ngác nhìn anh:

“Anh đang làm gì vậy?”

“Không làm gì, anh chỉ muốn ăn cái miệng nhỏ của em thôi, được ròi, chồng đi làm việc, đọc sách nhiều hơn đi, chồng thích em đọc sách.”

Sau khi cô đọc cuốn sách này thật dâʍ đãиɠ và dễ thương.

Ngô Uyển Uyển khó chịu vì anh ấy nói tục mọi lúc mọi nơi, và cô ấy rất xấu hổ khi nghe hàng ngày.

Cô thu dọn giường chiếu quần áo đi giặt, Triệu Mạc hầm thức ăn cho heo ăn, một người chủ nội một người chủ ngoại, Triệu Mạc sợ cô mệt, cho nên anh sẽ múc nước giặt quần áo cho cô, giống như một thê nô.

Ngô Uyển Uyển đã giặt và phơi xong quần áo, và Triệu Mạc cũng quét dọn chuồng heo ở sân bên cạnh xong rồi.

Anh đến giúp cô phơi quần áo: “Uyển Uyển, hai ngày nữa anh có thể sẽ đi đến nơi khác một chuyến.”

“Đi nơi khác?” Ngô Uyển Uyển nhìn anh đầy nghi ngờ: “Sao lại đi nơi khác?”

“Mùa đông đang đến gần và người mua thịt cũng nhiều hơn, heo nhà mình nuôi đều đã bán hết sạch, giờ ai cũng kiếm được tiền và sẵn sàng mua thịt heo. Vào mùa đông, nhà nào cũng phải ướp thịt khô. Có vài nhóm khách hàng đến đặt mua thịt heo. Các nhà hàng trong thành phố cũng nối tiếp nhau bắt đầu đặt mua thịt heo, anh đã hỏi thăm một vài trại nuôi heo. Muốn đến xem và đặt một vài lứa heo về bán. ”

“Vậy anh đi sớm về sớm.”

Ngô Uyển Uyển hiểu rằng đàn ông phải bận rộn với sự nghiệp của họ, và rất nhiều người trẻ và trung niên trong thôn đã ra ngoài tìm kiếm cơ hội việc làm. Cô ấy đã rất ủng hộ.

Triệu Mạc ngạc nhiên, anh suy nghĩ hồi lâu, tưởng rằng cô không đồng ý sẽ khóc, nhưng anh không ngờ rằng cô sẽ đồng ý đơn giản như vậy, không chút nghĩ ngợi.

“Anh định đưa em đến đó, nhưng anh đã hẹn với mấy người đàn ồn. Đi đường cũng không tiện. Nếu sợ ở nhà một mình, em có thể về nhà mẹ đẻ.”

“Không sao đâu.”

Dù sao đi nữa đàn heo đã bán gần hết, mỗi ngày em ở nhà nấu cơm heo, cho heo con ăn, khi rảnh sẽ về nhà mẹ đẻ, em sẽ chờ anh về.”

Ngô Uyển Uyển không khó chịu chút nào, nhưng nói rất vui.

Bình luận (0)

Để lại bình luận