Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Lúc này mà làm thịt xông khói thì vừa lúc, đến khi hai người kết hôn có thể dùng để chiêu đãi khách.

Khi Ngô Uyển Uyển thức dậy, Triệu Mạc đang nấu ăn trong bếp, và cô ấy có thể ngửi thấy mùi thơm từ nhà bếp trước khi đến gần nó.

Vừa vào cửa phòng bếp, cô đã thấy Triệu Mạc đang ngồi xổm trên mặt đất nhóm lửa, thân hình cao lớn ngồi cạnh bếp lò có cảm giác không thoải mái.

Anh ngẩng đầu, thấy Ngô Uyển Uyển đi vào, liền ra hiệu cho cô tới, mở nắp nồi ra, bên trong là những miếng sườn heo ngập dầu sền sệt và nước sốt đỏ au, nhìn thơm phức:

“Anh biết anh không ở nhà em cũng không lo ăn cơm, buổi sáng anh làm thịt một con heo con. Thị ba chỉ heo con mềm nhất, anh làm thịt kho tàu. Anh còn mua gạo mới năm nay, nấu cơm.”

Vừa nói, anh vừa mở một cái nồi khác, và cơm bốc khói. Khói nóng phảng phất mùi cơm rất thơm.

Ở địa phương họ khô hạn, lương thực chủ yếu là lúa mì, không có gạo, gạo phải nhập từ các tỉnh khác, vừa đắt vừa ít, không ngờ anh lại ra ngoài mua gạo mới.

“Lát nữa lấy cho mẹ một ít, để mẹ nếm thử cơm mới. Em đã mở cái túi mẹ để trong nhà chưa?”

Ngô Uyển Uyển lắc đầu: “Chưa.”

Mở mắt ra, cô phát hiện anh không ở trong nhà nên cô ra ngoài tìm.

“Đi xem đi, thịt sắp hầm xong, anh bưng lên, chúng ta ăn cơm.”

Triệu Mạc giục cô mau đi xem, nghĩ đến biểu tình của cô khi nhìn thấy mấy thứ kia.

Ngô Uyển Uyển không biết nguyên nhân, vì vậy cô quay trở lại nhà và mở chiếc túi anh mang về ngày hôm qua, và thấy rằng có mọi thứ trong đó, từ những đồ vật nhỏ như kẹp tóc, đến quần áo, giày dép …và rất nhiều thức ăn mà cô ấy chưa từng thấy trước đây.

Giày vẫn là loại giày da bóng màu đen, rất phong cách tây.

Triệu Mạc mang cơm và thịt heo đi vào đặt trên bàn, thấy cô ấy đang lấy đồ vật ra khỏi túi, anh ấy hỏi muốn cô khen:

“Em có thích không?”

“Thích!”

Ngô Uyển Uyển không giấu giếm yêu thích của cô, nhìn đôi giày da trong tay cô:

“Giày da này rất đẹp, chắc là đắt lắm?”

“Không đắt đâu. Anh thấy nhiều cô gái bên ngoài mặc kiểu này. Anh tìm mấy cửa hàng giày mới tìm được kiểu này.” Anh như cầm vật quý dâng tặng cầm đôi giày trong tay cho cô xem rõ hơn.

Anh ấy thích đôi giày đến mức, anh đã hỏi một vài cô gái trước khi tìm được một cửa hàng giày tốt và mua chúng cho cô ấy.

“Cảm ơn anh đã mua cho em rất nhiều thứ.” Trong chiếc túi này, tất cả những thứ trong đó đều được mua cho cô:

“Anh còn không mua cho mình một cái gì luôn.”

“Ngày nào anh cũng gϊếŧ heo, mặc dễ bị bẩn, anh chỉ thích em mặc, em có vui không? ”

“Vui chứ.” Cô thực sự rất hạnh phúc, cảm giác được người đặt ở trong lòng…

“Vậy thì hôn và khen ngợi chồng đi.”

Triệu Mạc ngắn gọn mà nhích mặt lại gần, có ý rõ ràng.

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt, trong lòng nghĩ lại, anh tốt với cô như vậy, nhưng anh chỉ muốn cô hôn anh, nhưng cô vẫn từ chối, thì không thể nói được, vì vậy cô ngẩng đầu lên, để cho anh một dấu ấn nhẹ trên mặt.

Triệu Mạc nhìn nghiêng nhìn bộ dạng ngượng ngùng của cô, đôi mắt đen đầy vẻ chiếm hữu, anh dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt của cô, dùng sức hôn lên mặt cô.

“Hừm …”

Ngô Uyển Uyển chưa kịp phản ứng, lưỡi anh đã cạy hàm răng trắng nõn của cô, xông thẳng vào miệng chiếm hữu cô.

Hôn cô đến khi mặt đỏ bừng, mới miễn cưỡng buông cô ra

“Nếu không phải sợ đồ ăn nguội lạnh thì anh đã ăn thịt em trước rồi.”

Ngô Uyển Uyển nhìn anh đầy trách móc với khuôn mặt ửng hồng . .

Hai người bọn họ sau khi ăn tối phải đến nhà của Ngô quả phụ, sau khi ăn xong, Triệu Mạc nhất định yêu cầu cô mặc bộ quần áo mà anh mua cho cô, đó là một chiếc áo choàng len kẻ sọc màu hồng với một chiếc áo sơ mi trắng bên trong rất hợp với mùa này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận