Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

“A… a… chồng, từ từ, chậm đã, em sắp bị anh gϊếŧ chết rồi.”

Triệu Mạc nâng mông cô lên và tát cô hai cái:

“Em đã cào trào hai lần, chồng em còn đang nghẹn đây, đêm nay anh nhất định phải làm em không thể xuống giường mới được. ”

“Không … không được, ngày mai em phải dọn dẹp.”

Ngày cưới hôn nay rất náo nhiệt, nhưng ngày mai phải sắp xếp lại căn nhà, dọn dẹp vệ sinh, sắp xếp lại đồ đạc, ba ngày sau còn phải lại mặt.

“Sao em nghĩ nhiều vậy? Chuyện ngày mai mai tính, hôm nay sướиɠ cái đã.” Triệu Mạc vừa định bóp cô muốn bấp chấp mà làm.

“A… Chồng, làm ơn, làm ơn chậm lại, đừng nhanh như vậy, em không thể chịu đựng được nữa!”

Qυყ đầυ của anh mở miệng tử ©υиɠ, mỗi lần đút vào đều phá cửa rồi đột nhiên rút ra rồi lại cho vào.

Mỗi lần nhấp vào chưa để cô làm quen lại một lần nhấp khác đến.

Ngô Uyển Uyển đã bị anh chà đạp chết đi sống lại.

Bị anh đè ở dưới người rêи ɾỉ.

Giọng nói từ cao vút lúc đầu thành giọng mèo con lúc cuối, từ rêи ɾỉ sang gừ gừ, sau đó chỉ còn tiếng thở khò khè.

Cơn rên này kéo dài gần như cả đêm, và Uyển Uyển đã bị anh tra tấn gần chết.

Từ nằm cắm, cuối cùng bị anh bắt chổng mông cắm, sau đó anh ôm cô đứng dậy và vừa cắm vừa đi trong phòng.

Tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh dày đến mức lấp đầy tử ©υиɠ của cô, tử ©υиɠ không chứa được hết thậm chí còn bắt đầu chảy ra.

Anh xấu xa bắn tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt lên mặt cô, khắp người cô.

Ngô Uyển Uyển thở hổn hển vì sự dày vò của anh, hoa huyệt của cô sưng lên, từng cú đâm của anh có chút đau đớn, nhưng anh vẫn tiếp tục xới tung mảnh đất màu mỡ của cô như thể được phát tiết vô tận.

Ngô Uyển Uyển đã hoàn toàn bị anh ta ném cho đến chết khϊếp, và sáng hôm sau, như lời anh nói, chân cô mềm nhũn không thể đứng dậy.

Giữa chân vẫn còn chua xót, khó khăn lắm đỡ tường mới đứng lên được.

Đống lộn xộn tối hôm qua hầu như đã bị anh thu dọn sạch sẽ, anh vẫn cần mẫn như cũ, cầm chổi quét sạch xác pháo trong sân.

“Uyển Uyển, em dậy sớm vậy?”

Triệu Mạc quay đầu nhìn thấy cô đã dậy, đắc ý cười nói:

“Anh hâm nóng lại cơm tối hôm qua, để cho em hai cái bánh bao, em đi ăn đi, lát nữa anh dọn dẹp sau, giờ quét sân xong ra dọn dẹp bên ngoài cái đã.”

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt gật đầu, dựa vào tường đi vào phòng bếp.

Thật sự là xấu hổ quá đi, anh đã không hề tiết chế như vậy, chính cô đi lại tiểu huyệt còn đau, anh còn tràn đầy sức sống, dậy sớm như vậy.

Nhưng nhìn ảnh cưới của hai người treo trong nhà, cô lại cảm thấy rất vui, mẹ cô nói hai người là người đầu tiên trong làng chụp ảnh cưới.

Ngay cả phong cách của chiếc váy cưới là thời trang nhất.

Điều này chứng tỏ Triệu Mạc yêu cô ấy đủ nhiều.

Sẵn sàng dành cho cô ấy những điều tốt đẹp nhất.

Từ hôm nay trở đi, hai người được coi là một cặp vợ chồng chính thức.

Triệu Mạc cũng bắt đầu bận rộn với trang trại heo mới, anh chọn một mảnh đất để xây dựng trại heo, trao đổi đất đai với người khác, ký hợp đồng và bắt đầu bận rộn xây dựng trang trại heo, nhiều việc linh tinh được thêm vào, và anh ấy cũng bắt đầu bận rộn xoay quanh.

Dù anh vẫn về, nhưng đi sớm về muộn, có khi cả ngày hai người không nói được vài câu.

Ngô Uyển Uyển đã làm việc nhà rất tốt. Có đồ đạc mới và rất nhiều thứ, nhìn càng có bộ dạng một căn nhà hơn. Trong nhà chỉ còn một vài con heo con. Ngô Uyển Uyển chăm sóc chúng, và nhân tiện cả Hổ con cũng được vỗ béo một vòng.

Cố tình lúc này, Ngô Uyển Uyển phát hiện ra mình có thai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận