Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Cô lúc đầu không quan tâm đến việc mình có thai hay không, bởi vì cô rất yếu, kinh nguyệt luôn không đều, sau khi uống thuốc Đông y mà Triệu Mạc lấy ở thành phố có đỡ hơn, nhưng có một vài lần không đúng hẹn, cô cũng không để ý lắm.

Chính cô ấy bỗng dưng chán ăn, mẹ cô ấy đã phát hiện ra và mang món thịt heo kho mà cô ấy yêu thích đến, nhưng chỉ cần ngửi nó là cô ấy đã nôn ra rất nhiều.

Mẹ cô đưa cô đến bệnh viện huyện kiểm tra, phát hiện cô đã mang thai được gần hai tháng, tính thời gian thì cũng vừa lúc cô và Triệu Mạc kết hôn.

Mẹ cô mừng quá, đưa cô đi khắp thị trấn mua thực phẩm, thuốc bổ, bất cứ thứ gì để bổ sung máu đều mua hết.

Ngô quả phụ không ngừng nói, nếu Triệu Mạc biết anh sẽ rất hạnh phúc, biết chính mình có một đứa con,anh nhất định sẽ nỗ lực hơn nữa để chăm sóc hai mẹ con.

Ngô Uyển Uyển nghe đến đây cảm thấy ngọt ngào, cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ lên chức mẹ sớm như vậy, nhưng đứa trẻ này là của cô và Triệu Mạc nên cô vô cùng trân trọng.

Triệu Mạc đợi đến tối mịt mới lấy được tin mừng, mừng rỡ chạy về nhà, Ngô Uyển Uyển vừa uống thuốc bắc an thai chua xót thì Triệu Mạc bước vào, cười toe toét đi thẳng đến chỗ cô ấy.

“Mau, để anh nghe âm thanh của đứa nhỏ.”

Vừa nói, Triệu Mạc vừa định dán vào bụng cô mà nghe.

Ngô Uyển Uyển không biết dở khóc dở cười:

“Mới có hai tháng, làm sao có tiếng động?”

“Thật à? Bây giờ chưa có động tĩnh gì sao?”

Anh cũng không hiểu, nhưng anh biết là vợ nhỏ của anh có bầu nên anh mừng lắm.

Ngô quả phụ nhìn dáng vẻ đơn thuần lương thiện của anh, nhịn không được cười:

“Được rồi, thuốc bác sĩ kê cũng uống rồi, không có chuyện gì để làm. Sau này con đừng làm việc nhà nữa. Chờ mẹ đến giúp con.

Lúc đó Triệu Mạc mới nhận ra mình mừng đến mức quên mất mẹ vợ đang ở đây, vội vàng đứng dậy nói.

“Mẹ, làm sao con có thể làm phiền mẹ được? Cứ để con, sau này lo cho Uyển Uyển xong con mới đi trại heo.”

“Mở trang trại heo không dễ đâu. Con phải đi nhìn chằm chằm. Bây giờ con bé có bầu, phải chăm sóc cẩn thận. Con đừng lo, con cứ làm việc của mình đi. Hơn nữa, buổi tối con cũng về mà.”

Ngô quả phụ biết anh đang rất vui, nên cũng không khuyên nhiều. Thấy trời đã tối, bà cầm đèn pin đi về nhà. Trên đường đi, bà cứ lấy tay áo xoa nước mắt, ai mà nghĩ đến cô con gái mới ngày nào còn rúc vào người bà bây giờ đã sắp làm mẹ.

Còn gả cho một người con rể tốt như Triệu Mạc nên bây giờ bà có thể yên tâm phần nào.

Ngô quả phụ vừa rời đi, Triệu Mạc liền lúng túng không biết làm sao cho cô vui vẻ, một hồi bưng trà rót nước, hai phút sau lại hỏi cô có đói bụng không.

Ngô Uyển Uyển cười:

“Làm sao có thể yếu ớt như vậy? Bác sĩ nói, đừng làm việc nặng, phải vận động đúng cách.”

“Được, được, hãy nghe bác sĩ, những gì bác sĩ nói đều đúng.”

Triệu Mạc ghé vào bụng cô, cố gắng nghe âm thanh từ cái bụng phẳng lì, đáng tiếc, chả nghe được cái gì.

Nhưng anh cũng rất hứng thú lắng nghe:

“Uyển Uyển, em thấy đứa trẻ giống anh hay giống em?”

“Làm sao em biết? Bác sĩ nói đứa trẻ còn chưa thành hình.”

“Chắc chắn là giống em, xinh đẹp như em.” Triệu Mạc vui vẻ.

Tâm trạng của Ngô Uyển Uyển chùng xuống một cách khó hiểu, và cô đột nhiên nghĩ rằng một trong những nguyên nhân khiến cha cô không thích mẹ cô là do mẹ cô sinh cô là con gái …

“Triệu Mạc, anh muốn sinh con trai hay con gái?”

Ngô Uyển Uyển hỏi câu hỏi này một cách lo lắng.

“Chỉ cần con em sinh ra anh đều thích.” Triệu Mạc còn đắm chìm trong vui sướиɠ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận