Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Vừa chiêm ngưỡng biểu cảm si mê trên gương mặt cô, Triệu Mạc vừa cảm sự sung sướиɠ do khoang miệng ấm áp của cô mang lại.

Côn ŧᏂịŧ càng ngày càng nóng, sung sướиɠ dâng trào, thắt lưng đau nhói, Triệu Mạc nhịn không được muốn đẩy côn ŧᏂịŧ vào miệng, rút

côn ŧᏂịŧ ra.

Cho đến khi toàn bộ côn ŧᏂịŧ bị rút hết ra, côn ŧᏂịŧ của anh vẫn còn đang rung động và bắn tung tóe, tϊиɧ ɖϊ©h͙ còn vương trên mặt cô, trên người cô

“Khụ …Khụ….”

Ngô Uyển Uyển bò đến mép giường, ho khan một tiếng, tinh từ khóe miệng chảy ra, rất dâʍ mỹ, Ngô Uyển Uyển tức giận trừng mắt nhìn anh, giống như là trách cứ anh bắn khắp nơi.

“Trách anh trách anh, anh nhịn không được.”

Triệu Mạc không thèm thu dọn cho mình, nhanh chóng xuống giường lấy khăn lau cho cô.

Anh cẩn thận lau sạch tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên mặt cô, cũng như trên môi cô, khi nó chạm vào ngực cô, nhìn sữa tươi chảy ra từ đầṳ ѵú, Triệu Mạc nuốt nước miếng, ánh mắt thâm thúy:

“Uyển Uyển, em thật sự quyến rũ, anh thật muốn mỗi ngày làm em không xuống giường.”

Ngô Uyển Uyển hơi tức giận, cổ họng vẫn còn đau vì anh, cô lấy khăn lau cho mình.

“Giận à?”

Triệu Mạc thấy cô không vui, ôm cô từ phía sau:

“Đừng tức giận, anh đun nước cho em tắm.”

“Không được, sáng mai anh còn bận chuyện trại heo.”

Ngô Uyển Uyển nói, cúi đầu lau tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên người mình, mũi đau rát, nước mắt giàn giụa.

“Không sao đâu, đun nước tắm cho em đâu tốn thời gian đâu.”

Triệu Mạc bước xuống giường, mặc quần vào, định vào bếp đun nước cho cô, nhưng lại ngẩng đầu thấy đôi vai run rẩy của cô.

Triệu Mạc trong lòng căng thẳng, vội vàng kéo cô lại, không biết từ bao giờ cô quay lưng về phía anh, khóc dàn dụa, nước mắt chảy đầy mặt.

“Sao vậy Uyển Uyển? Anh làm em bị thương à? Anh đẩy mạnh quá à? Vậy lần sau không làm thế này nữa, anh xin lỗi.”

Triệu Mạc ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành, trong lòng tự mắng mình là đồ khốn nạn, đây là lần đầu tiên cô mút cho mình, trong lòng anh không có tính toán, anh làm cho cô khóc, cô còn đang mang thai.

Ngô Uyển Uyển lắc đầu, sụt sịt mũi và nhẹ nhàng nói

“Không, chồng à… Em nhớ khoảng thời gian đầu tiên chúng ta ở bên nhau, khi đó anh có nửa ngày bên em.”

Bây giờ, anh ấy luôn ở bên ngoài, nếu anh đi sớm về muộn, cô sẽ ngủ thϊếp đi, và cả hai không nói được câu nào với nhau.

Triệu Mạc cũng cảm thấy khó chịu, tất cả những gì anh làm bây giờ đều là để cho cô ấy một cuộc sống tốt hơn trong tương lai, nhưng bây giờ cô ấy đã mang thai, anh ấy không thể dành nhiều thời gian hơn cho cô.

“Uyển Uyển, ngoan, sau khoảng thời gian này, khi xây xong trại heo, anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho em và các con. Anh đã bắt đầu tìm hiểu nhà cửa ở thị trấn, anh định em sinh xong sẽ chuyển nhà vào thị trấn ở nhà lầu.”

“Em không đi đâu cả, em chỉ là ở chỗ này trông chừng anh, em không muốn đi thị trấn, ở đó có quen biết ai đâu.”

Dù sao thì ở đây, anh ấy trở lại mỗi ngày và cô có thể gặp anh ấy mỗi ngày.

Triệu Mạc cảm thấy tồi tệ, lúc đầu khi anh kết hôn với cô, anh muốn đối xử với cô thật tốt, bây giờ anh vắng nhà cả ngày, và anh không nấu ăn cho cô, cô đã giảm cân rất nhiều, và vì ốm nghén , cô ăn không ngon ngủ không yên

Hzzzz.

“Uyển Uyển… Sau này anh nhất định sẽ bù đắp cho em gấp bội.”

Đây là lời hứa duy nhất mà anh có thể thực hiện lúc này.

Ngô Uyển Uyển mệt mỏi vì bị anh dày vò, cô ngủ thϊếp đi trong vòng tay anh, Triệu Mạc đun nước và lau người cho cô rồi mới đi ngủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận