Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Triệu Mạc ôm cô cả đêm, cô ngủ rất yên ổn, sáng hôm sau mở mắt ra đã thấy cô vẫn nằm trong vòng tay của Triệu Mạc, cô kinh ngạc quay đầu thì thấy Triệu Mạc đã tỉnh lại. Đôi mắt đen sì nhìn cô chằm chằm, trên môi nở nụ cười.

“Sao anh vẫn chưa đi?”

Ngô Uyển Uyển ngạc nhiên.

Triệu Mạc cúi đầu cắn môi cô:

“Chuẩn bị đi, không phải em hay nói lúc tỉnh dậy không thấy anh à?”

Anh bởi vì một câu nói của cô, nên anh đợi đến khi cô tỉnh lại là vì nói với cô mấy câu rồi mới đi.

Triệu Mạc đứng dậy bắt đầu mặc quần áo, vừa nói vừa mặc vào:

“Hôm nay anh nhờ người mua ít thịt tươi và rau củ, nhờ mẹ giúp nấu cơm cho em. Buổi tối anh sẽ về sớm nấu món em thích ăn, việc nhà đừng có làm, chờ anh về rồi làm, quần áo cũng đừng giặt.”

Nói xong, anh vội vàng đi tìm chổi quét rác.

“Đừng quét nữa, anh đi trước đi, em quét được rồi.”

“Anh sợ em quét đó, quét xong rồi anh đi, em mang thai đã vất vả rồi, không cần làm những viêc này.”

Triệu Mạc vừa quét nhà vừa cằn nhằn, anh cảm thấy có lỗi không thể ở bên cô khi cô mang bầu không thoải mái, vì vậy anh ấy chỉ có thể làm thêm việc nhà, để cô ấy không có việc gì làm và nghỉ ngơi thật tốt.

Ngồi trên giường, Ngô Uyển Uyển cảm thấy có một luồng điện ấm áp chạy qua tim khi nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của anh.

Người đàn ông này thân hình cao to, dáng vẻ đáng sợ nhưng lại dành hết sự dịu dàng cho chính cô, từ khi cô bước vào cánh cửa này, anh đã không để cho cô làm việc.

Bây giờ cô đang mang thai, anh càng lo lắng hơn, cô có thể cảm thấy anh đang áy náy …

Triệu Mạc thu dọn nhà một lúc rồi mới rời đi, lúc ra ngoài anh ước gì mình có thể bay, tiến độ của trại heo sẽ bị chậm lại, và nếu tiến độ chậm lại, sẽ tốn tiền.

Ngô quả phụ đến nấu chút mì sợi, sợ cô không ngửi được mùi thịt nên bà không cho thịt, chiên hai quả trứng gà, rồi mới mang và phòng. Ngô Uyển Uyển cảm thấy buồn nôn khi ngửi thấy mùi dầu mỡ đó. Rõ ràng là không có gì trong dạ dày của cô, nhưng nước chua đã đến cổ họng cô, cô vội vã bước ra giữ khung cửa và bắt đầu nôn mửa.

Phun ra chỉ toàn nước.

Ngô quả phụ lo lắng đi tới, vỗ vỗ lưng cô:

“Sao lại ốm nghén nghiêm trọng như vậy? Không ăn được ngụm nào?”

Ngô Uyển Uyển gật đầu:

“Ngửi cũng không ngửi được, hình như mùi dầu mỡ quá nhiều.”

“Ăn chút mì sợi được chứ? Canh trong suốt.”

Ngô Uyển Uyển lắc đầu:

“Con không muốn ăn, không muốn ăn một tí nào.”

Cô rất khó chịu.

“Vậy sao được, đừng để cho thân thể còn chưa kịp sinh liền suy sụp.”

Ngô quả phụ cẩn thận đỡ cô vào phòng, để cô ngồi ở trên giường, nghĩ đến đi vào làng hỏi nhà ai có quả táo đỏ, rồi đi đến quán tạp hóa đầu làng mua ít đường đỏ, nấu canh bổ máu cho cô.

“Mẹ, mang thai thật khó chịu, con không mang thai nữa.”

Cô chưa bao giờ biết mang thai lại khó chịu như vậy, mỗi ngày ăn không ngon miệng, lại phải uống thuốc an thai khó chịu như vậy, thân thể cũng mệt mỏi, không được thoải mái như trước.

Ngô quả phụ cười nói:

“Đừng nói nhảm, nhìn cơ thể của Triệu Mạc cũng không thể chỉ để con sinh một đứa, ít nhất cũng phải sinh mấy đứa.”

“Không sinh nữa, khó chịu quá, mẹ, bây giờ con mới biết mẹ đã rất vất vả.”

“Lúc mẹ mang thai không như vậy, mẹ mang bầu con trong nhà không có gì ăn, mỗi ngày nhịn đói, đi về nhà bà ngoại, bà ngoại con phải để lương thực nuôi cả nhà già trẻ, còn thừa thì mang đi nhà cậu con nuôi con của cậu…..Cho nên mẹ cảm thấy có lỗi với con, nếu không phải lúc đó ăn không đủ no, thì cũng không đến mức sinh con ra yếu ớt như vậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận