Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

“Không …” Triệu Mạc hoảng sợ khi thấy cô sắp khóc, vòng tay ôm vai cô bước vào nhà:

“Anh không trách em, anh sợ em sẽ xảy ra chuyện, đường trong làng không dễ đi, mùa hè này nóng quá, ở nhà cũng thấy bức bối, em còn đi dạo chơi, lỡ ngã thì làm sao bây giờ?”

“Làm sao mà ngã được. Em đâu yếu đuối như vậy? Em chỉ muốn ra ngoài đi dạo, bác sĩ người ta nói rằng mang thai thời kỳ cuối phải đi lại nhiều hơn sẽ dễ sinh hơn.”

“Được rồi, vậy em chờ anh về đi cùng em được không? Đừng đi một mình, nguy hiểm lắm.”

Triệu Mạc trong mắt tràn đầy sợ hãi sẽ có chuyện gì xảy ra với cô, bây giờ trại heo và trong nhà anh đều phải lo.

Lúc ở trang trại heo, anh luôn lo lắng cho sự an toàn của cô ấy, còn ở nhà, anh sợ sẽ có chuyện xảy ra với trại heo.

“Anh ghét bỏ em? Anh ghét bỏ em xấu xí à?”

Ngô Uyển Uyển đột nhiên hỏi.

Hỏi làm Triệu Mạc sửng sốt:

“Tại sao anh lại ghét bỏ em xấu chứ? Em xấu ở chỗ nào?”

Ở trong mắt anh, cô vẫn là cô gái nhỏ xinh đẹp như vậy, vậy tại sao lại xấu?

“Người em sưng vù, sắc mặt không còn trắng trẻo như xưa, cho nên anh không thích em nữa à? Đó là lí do tại sao anh quát em à?”

Phụ nữ mang thai rất dễ nghĩ ngợi lung tung, cô sợ sinh con đặc biệt là thời gian cuối thai kỳ bắt đầu sợ sinh con, nhưng mà Triệu Mạc vì chuyện trại heo mà đi sớm về trễ, trong lòng cô luôn suy nghĩ vì sao Triệu Mạc không chịu ở nhà nhiều chút.

Triệu Mạc không ngờ cô gái nhỏ cũng có ngày sợ anh không yêu cô, anh còn nghĩ chỉ mỗi anh ngày nào cũng lo lắng có người khác đến cướp cô vợ mềm mại của anh thôi.

Nhưng anh cũng biết là do cô đang mang thai và bụng lớn hay suy nghĩ lung tung, nên đỡ cô ngồi xuống ghế, còn anh ngồi xổm trước mặt cô sờ lên cái bụng nhô cao của cô:

“Anh như thế nào không thích em nữa? Anh hận không thể ngày nào cũng nâng em trong lòng bàn tay. Bây giờ trang trại heo vẫn đang trong giai đoạn bắt đầu và không thể không chăm sóc. Một thời gian nữa, khi trang trại heo hoạt động ổn định, anh sẽ trở lại với em và con. Được không?”

” Em không muốn ngày nào anh cũng ở cùng em và con. Một người đàn ông chí ở bốn phương. Anh vất vả như vậy cũng vì gia đình, nuôi em và con. Chỉ cần trong lòng anh có em là được.”

Ngô Uyển Uyển duỗi ngón tay ra, chỉ vào ngực anh, nơi đó có trái tim anh, và cô hy vọng rằng trong tim anh luôn có cô.

Triệu Mạc nắm lấy ngón tay của cô, đưa vào miệng, khẽ cắn:

“Chắc chắn sẽ đặt em ở trung tâm, con cũng không được ở giữa, chỉ có em.”

Ngô Uyển Uyển bị anh chọc cho buồn cười, lúc cô cười rất xinh, từ khi tháng lớn cô mới béo hơn xíu, ngược lại phúng phính trẻ con, khi cười cô ấy trông nhỏ xinh và dễ thương làm trái tim Triệu Mạc ngứa ngáy.

“Nếu không phải bụng của em thật lớn, anh sẽ không nhịn được đè em ra làm. Chờ em sinh con xong, anh nhất định sẽ phải làm em thật sướиɠ.”

Triệu Mạc thật sự không nghĩ ra. Cô ấy đã mang thai, và anh ấy trở thành một một nhà sư tu hành. Vài ba ngày mới có thể chạm vào một lần, còn không được làm quá mạnh, anh nghẹn muốn chết rồi.

Ngô Uyển Uyển trợn mắt nhìn anh, mặc dù anh không làm hàng ngày, nhưng mỗi lần là bằng tay hoặc bằng miệng, lăn lộn cô hồi lâu mới xong.

“Uyển Uyển ngoan, đừng nghĩ ngợi lung tung, chờ sắp xếp xong trang trại heo anh sẽ ở bên chờ em sinh con, tính ngày thì tháng sau sẽ qua những ngày nóng nhất, sinh con xong có thể nghỉ ngơi thật tốt.”

Anh nhớ những ngày cô mang thai, và anh cũng nhớ ngày cô sinh con.

“Ừ.”

Ngô Uyển Uyển gật đầu, cô thực sự đang làm nũng, cô chỉ nghe anh nói, muốn anh dỗ dành mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận