Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

“Gọi là Ái Uyển.”

Triệu Mạc nói không chút do dự, mặc dù anh không thảo luận về tên của đứa trẻ với Uyển Uyển vì anh bận rộn trong suốt thai kỳ, nhưng trên thực tế, anh đã nghĩ sớm rồi.

“Ái Uyển?” Ngô Uyển Uyển sửng sốt trong chốc lát, lập tức hiểu anh nghĩ gì.

“Đúng vậy, Ái Uyển, Triệu Ái Uyển, Triệu Mạc yêu Uyển Uyển, nghe được chứ?”

Triệu Mạc chưa bao giờ nhận ra rằng mình đặt tên giỏi như vậy.

“Còn tên cúng cơm thì sao?”

“Tiểu Ái Uyển.”

Anh không chấp nhận những cái tên khác, chỉ Ái Uyển Uyển, và Ái Uyển Uyển..

Ngô Uyển Uyển không cãi lại, bởi vì cô ấy cũng thích cái tên này, cô ấy nhìn đứa bé vừa bú vừa ngủ, nhẹ giọng gọi:

“Tiểu Ái Uyển, Ái Uyển của mẹ.”

Triệu Mạc lại nhìn và ăn dấm.

Vì sinh thường nên cô không cần nằm viện lâu, ngày thứ 3 cô đã xuất viện. Trong ba ngày này, bà Ngô đã dọn dẹp nhà mới, Ngô Uyển Uyển chỉ cần đi vào ở.

Ngô Uyển Uyển nhìn tứ hợp viện khí phái trước mặt, cô mới chỉ xem qua bản thiết kế nên không ngờ rằng căn nhà này lại khí phái và xinh đẹp như vậy.

Triệu Mạc cũng là nhặt được của hời, trong huyện người có thể mua được căn nhà này không nhiều lắm, người bán vì muốn lấy tiền ra nước ngoài nên đã bán cho Triệu Mạc với giá cực rẻ.

Hai bên trái phải tứ hợp viện có nhà ở độc lập, Triệu Mạc cố ý để căn phòng phía đông cho bà Ngô, còn anh và Uyển Uyển thì ở phòng trong nhà chính.

Triệu Mạc dìu Uyển Uyển vào phòng chính, nói là phòng ở, phòng còn lớn hơn căn nhà ở chân núi của bọn họ, người bán đi nước ngoài nên không lấy đi đồ đạc gì, mà chỉ lấy đi thứ gì dễ mang, còn nội thất để lại hết.

Tất cả nội thất trong nhà là kiểu mới, Ngô Uyển Uyển rất thích.

Triệu Mạc giúp cô ấy nằm trên chiếc giường mới, và Ngô quả phụ đặt bé Ái Uyển vào cũi bên cạnh, bé Ái Uyển vừa ăn sữa trước khi ra viện, bây giờ bé đã ngủ rất say.

“Căn nhà này thật sự rất đẹp, Triệu Mạc, từ nay chúng ta sẽ sống trong căn nhà này à?”

“Đúng vậy, từ bây giờ đây là nhà chúng ta, chờ em ở cữ xong, anh sẽ về làng dọn dẹp một chút, khóa lại căn nhà kia rồi mang Hổ con đến đây.”

Ngô Uyển Uyển gật đầu, cô thích nơi này, thích căn nhà này, thích tất cả những gì anh cho cô, cô không thể giúp anh bất cứ điều gì, vì vậy cô chỉ có thể yên tâm nghe theo sự sắp đặt của anh.

Ngô Uyển Uyển bắt đầu ở cữ, tiểu Ái Uyển ngày một lớn hơn, bà Ngô tất nhiên ở lại đây để chăm lo cho cuộc sống hàng ngày của Uyển Uyển.

Trang trại heo của Triệu Mạc đã hoàn thành khởi động, hiện tại đang hoạt động bình thường, và nó đã trở thành một trang trại heo kiểu mẫu của thành phố, vì anh là người đầu tiên trong thành phố xây dựng một trang trại heo tổng hợp hoàn toàn tự động.

Cuối cùng thì Triệu Mạc cũng có thời gian rảnh để ở nhà và dành nhiều thời gian hơn cho Ngô Uyển Uyển và con. Để tiết kiệm thời gian, anh thậm chí còn mua một chiếc xe máy. Ban đầu, từ làng đến thị trấn mất một giờ, nhưng nếu chạy xe máy chỉ mất có mười mấy hai mươi phút.

Ngày nào anh cũng mang gà vịt cá từ trong làng về để nấu canh cho cô, sau một tháng, Ngô Uyển Uyển cũng lên cân rất nhiều, thấy ngực cô ngày càng lớn, lúc đi đường hai bầu ngực lúc lắc, Triệu Mạc thèm cả người khó chịu.

Cuối cùng đợi cô ở cữ xong, Triệu Mạc cũng không chịu nổi nữa, khi Ngô Uyển Uyển nựng đứa nhỏ xong, anh từ phía sau ôm lấy cô:

“Uyển Uyển, nên để anh uống?”

“Anh uống gì?” Đi ngủ sớm đi.”

Ngô Uyển Uyển đặt con nằm xuống, đắp chăn bông cho con bé, chiếc xe nôi này thật tốt, buổi tối không sợ nằm đè lên con, ngủ rất thoải mái.

“Đã hơn một tháng rồi, lúc trước em nói đợi trên người em sạch sẽ mới được. Hôm nay giặt qυầи ɭóŧ cho em, anh thấy qυầи ɭóŧ em sạch rồi, anh có thể làm tiểu huyệt em được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận