Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Triệu Mạc thở hổn hển rút côn ŧᏂịŧ ra, Ngô Uyển Uyển toàn thân ửng đỏ, có hỗn hợp tϊиɧ ɖϊ©h͙ cùng nước cuồn cuộn chảy ra từ tiểu huyệt, hai vú phun ra sữa trắng ra bên ngoài, cả người tỏa ra hơi thở dâʍ mỹ.

Côn ŧᏂịŧ lớn dưới háng của Triệu Mạc không nhịn được run rẩy, vợ anh anh có làm bao nhiêu lần cũng không đủ.

“Uyển Uyển, tại sao em lại hấp dẫn như vậy? Làm một lần không đủ được.”

Nói xong, anh lại bắt đầu muốn xoa vú cô.

Ngô Uyển Uyển ngăn bàn tay anh lại, không vui:

“Anh vừa… bắn vào nữa, lỡ mang thai lần nữa thì sao?”

“Có thì sinh thôi, tốt nhất là sinh cho anh thêm mấy đứa.”

“Anh xem em là cái gì? Em mới sinh tiểu Ái Uyển được hơn một tháng, anh cơ bản không biết sinh con đau như thế nào.”

Cô ở trên giường sinh đau chết đi sống lại, còn anh thì rất hạnh phúc khi có một đứa con gái.

Triệu Mạc thấy cô thật sự không vui, chỉ có thể dỗ dành cô:

“Không sinh thì không sinh, có một đứa con gái được rồi, sinh thêm một đứa nữa lại đoạt vú của anh ”

“Đừng nói nhảm, vậy mà lúc nãy anh còn …”

Ngô Uyển Uyển tức giận đến mức nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình thành quả đấm, buông đặt trước ngực anh.

Bàn tay nhỏ bé của cô không có chút sức lực nào, cô cũng không muốn dùng sức, như bông đánh vào sắt, không có chút lực, mà hơi ngứa, ngứa ngáy đến trong tim anh.

Triệu Mạc nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô đặt ở trong lòng bàn tay to:

“Lần sau anh sẽ không như vậy nữa, lần này là anh không nhịn được, đã lâu không đụng vào em, âʍ ɦộ của em vừa mềm vừa nhiều nước, anh chỉ muốn ở lâu hơn một lát.”

“Được, được rồi, đừng nói nữa, đi ngủ đi.”

Ngô Uyển Uyển nghe anh nói không đàng hoàng, và cô biết anh không dễ dàng thỏa mãn như vậy. Vì vậy, nhanh chóng xả chăn muốn đắp lên ngủ.

Triệu Mạc làm sao đồng ý, con mèo trộm cá lúc nào cũng lòng tham không đáy, anh cũng xốc chăn bông nằm vào, nhưng không thành thật mà đụng vào cô, người cô mềm mụp, anh thích nhất vuốt ve cô ngủ.

“Triệu Mạc, bỏ tay ra.”

“Không bỏ, anh thích được chạm vào cơ thể mềm mại của em để ngủ.”

“Lưu manh, lấy ra.”

Ngô Uyển Uyển bị bàn tay chai sạn của anh làm cho khó chịu.

“Lại gọi anh là lưu manh à?”

Triệu Mạc lăn người đè lên người cô

“Làm chồng em mà ngày nào cũng bị gọi là lưu manh, được rồi, vậy từ nay về sau anh sẽ c giở trò lưu manh với em mỗi ngày.

” Đừng… đừng chạm vào.”

Bàn tay to lớn của Triệu Mạc chạm vào bộ ngực của cô và bóp mạnh. Bộ ngực mà anh vừa bú hết sữa trở nên mềm mại, ở trong lòng bàn tay anh bị véo đủ hình dạng.

“Ngực em mềm thật đấy. So với lúc chưa có con thì to hơn nhiều. Hôm nào anh về nhà cũng thấy ngực em lắc lư làm anh ngứa ngáy.”

Mỗi ngày về nhà thấy cô mặc váy ngắn không mặc áo ngực, mỗi bước đi đầṳ ѵú đong đưa theo, chỉ được nhìn không được ăn, thật khó chịu.

Nếu không có ai khác trong nhà, anh có thể không kiêng dè gì xoa hai cái, nhưng để có người chăm sóc Uyển Uyển, đưa mẹ vợ đến ở cùng, vợ chồng son thật bất tiện.

“Ngày nào anh cũng chỉ nghĩ đến chuyện đó.”

“Có vợ xinh đẹp bên cạnh không nghĩ chuyện này mới là lạ.”

Triệu Mạc đè lên người cô, nâng hai chân cô lên vai anh rồi ấn xuống, dươиɠ ѵậŧ đẩy miệng huyệt nhỏ hẹp ra và lao vào.

Ngô Uyển Uyển không chịu nổi kêu lên, và giọng cô ngày càng cao hơn khi anh nhấp nhanh hơn.

Du͙© vọиɠ bùng cháy giống như đập mở cửa xả lũ.

Ngô Uyển Uyển cũng đã lâu không được tẩm bổ, anh mới chạm vào đã ra nước.

Triệu Mạc biết rằng người vợ ngọt ngào của mình đã bị khiêu khích bởi ham muốn, và côn ŧᏂịŧ bắt đầu đâm vào không chút đắn đo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận