Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Lý Phong Đức gật đầu, anh thua, anh chỉ muốn biết tại sao mình thua.

Nhìn thấy bộ dạng của Lý Phụng Đức, Ngô Uyển Uyển nhịn không được khuyên:

“Anh Phụng Đức, anh sẽ tìm được một cô gái có thể cùng anh nói về triết học và những cuốn sách nổi tiếng.”

” Anh đã tìm được rồi, đúng như em nói, cô ấy rất đáng yêu, sẽ nói chuyện tác phẩm nổi tiếng và triết học với anh.”

“Thật à?” Ngô Uyển Uyển rất vui sau khi nghe điều này:

“Điều đó thực sự tuyệt vời, có rảnh thì chúng ta gặp mặt nói chuyện.”

“Đến lúc đó rồi tính sau, anh chắc là đi nước ngoài công tác, lần này đến tạm biệt em, huy vọng em hạnh phúc. Nhìn đến Triệu Mạc đối xử tốt với em, anh cũng yên tâm rồi.”

Lý Phụng Đức không bao giờ rời mắt khỏi cô từ đầu đến cuối, nhìn cô rời đi, trong lòng anh tràn đầy tiếc nuối, Nếu như ngay từ đầu anh dũng cảm hơn, liệu cô có làm vợ anh không?

Cô luôn cảm thấy mình không thích hợp với anh, nhưng lại quên mất năm đó cô ngồi xổm bên cạnh anh như thế nào, chỉ đơn thuần nhìn anh hỏi về những sự tích nổi tiếng.

Anh thích cô, chưa bao giờ nghĩ đến xuất thân của cô, anh cũng có thể vì cô làm việc gánh nước, nhưng cô không cho anh cơ hội này.

Cô ấy đã là vợ của người khác rồi…

Vậy thì anh chỉ có thể dặn dò cô, dùng những lời nói dối của mình để mong cô ấy được yên bề gia thất.

Có lẽ như cô ấy đã nói, một ngày nào đó, anh ấy sẽ tìm được người con gái mình thích …

Ngô Uyển Uyển cảm thấy có Triệu Mạc có gì đó không ổn khi cô quay trở về, uống rất nhiều rượu với khách, và khi tiệc xong rồi rồi, anh ngồi một mình tỉnh rượu.

Đứa bé được Ngô quả phụ bế về nhà trước, Ngô Uyển Uyển chạy tới đỡ, nhưng anh lại tránh đi, Triệu Mạc loạng choạng đứng dậy.

“Anh tự đi.”

Ngô quả phụ đem đứa nhỏ đang ngủ đặt ở trong phòng, đi ra thấy Triệu Mạc đã say, quan tâm hỏi:

“Triệu Mạc say à? Mẹ đi pha chút nước đường uống cho tỉnh rượu.”

“Không cần.” Triệu Mạc ném hai chữ, vào phòng, ngồi ở trong phòng khách, tự mình rót một ly nước lạnh.

Ngô quả phụ cảm thấy có gì đó không ổn nhìn Ngô Uyển Uyển:

“Chồng con sao vậy? Hình như đang tức giận.”

Ngô Uyển Uyển biết nguyên nhân nhưng không thể nói ra:

“Không sao đâu mẹ, anh ấy chỉ say thôi, mẹ về đi. Hôm nay mẹ đã mệt cả ngày rồi, để con chăm sóc anh.”

Ngô quả phụ biết rằng bà ở đây cũng không giúp được gì, vì vậy bà gật đầu và đi ra ngoài.

Ngô Uyển Uyển khóa cửa và vào phòng khách. Triệu Mạc ngồi ở trên ghế sô pha, nhắm mắt lại uống, uống rất vội, hiện tại tỉnh táo rồi, chỉ là đầu có chút đau.

Ngô Uyển Uyển đứng ở phía sau anh, ôn nhu đưa tay nhỏ bé xoa xoa đầu của anh.

” Đừng cử động, anh muốn yên tĩnh một mình.”

Triệu Mạc quay đầu tránh đi tay của cô,

“Muốn yên tĩnh hay là không muốn để ý đến em?”

Ngô Uyển Uyển hỏi anh

“Không có không muốn phản ứng em, chỉ là uống nhiều quá, khó chịu”

Triệu Mạc xoay người và tìm một chiếc gối ôm, đặt nó ở một bên của ghế sô pha và nằm trên đó:

“Tỉnh rượu sẽ tốt thôi.”

Ngô Uyển Uyển biết rằng anh ấy đang nói dối, vì vậy cô ấy bước đến gần anh ấy và nhìn vào khuôn mặt và đôi mắt nhắm nghiền.

“Anh trách em đã đi nói chuyện một mình với Lý Phụng Đức?” ”

Triệu Mạc liếc cô ấy:

“Không. ”

Anh ấy nói là vậy, nhưng anh ấy cảm thấy hơi khó chịu khi Ngô Uyển Uyển nói chuyện một mình với Lý Phụng Đức. Hôm nay, con gái anh ấy đầy tháng, anh ấy đến mà không được mời và gọi vợ mình đi. Mà Uyển Uyển còn rất vui khi quay lại …

Cô vui vẻ như vậy vì ở bên anh ta nói mấy câu à? Cô đối với anh cũng không như vậy.

“Ồ.”

Ngô Uyển Uyển đi tới rót một chén trà đặc đưa cho anh:

“Vậy khuôn mặt đưa đám này là sao? Giống như ai nợ anh tiền vậy. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận