Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Nghe được tiếng rêи ɾỉ kiều diễm của cô, Triệu Mạc càng liếm mạnh hơn, đầu lưỡi lay mạnh hộŧ ɭε của cô, cảm nhận được cả người cô run rẩy.

Cơ thể cô vẫn nhạy cảm như ngày nào.

Lòng bàn tay to chạm vào miệng huyệt của cô, cảm nhận được ẩm ướt lầy lội, anh đưa hai ngón tay đâm vào trong.

“Hừm …”

Ngô Uyển Uyển bịt chặt miệng, hơn một tháng không được đụng vào, tiểu huyệt chặt chẽ vô cùng.

Không hề báo trước anh đút hai ngón tay vào, miệng huyệt nhỏ hẹp, âʍ đa͙σ co bóp muốn đẩy ngón tay anh ra.

Triệu Mạc không ngờ tiểu huyệt của cô lại khít như vậy, anh nghiêng người về phía trước, cắn lỗ tai cô, nhỏ giọng nói:

“Anh đi hơn một tháng rồi, em không tự mình móc cua à? Sao vẫn khít như vậy?”

Ngô Uyển Uyển cả mặt đỏ bừng:

“Anh đừng nói như vậy nữa?”

Nói tục tĩu không sợ con nhỏ nghe được.

Triệu Mạc chỉ cười, ngón tay chậm rãi đút vào trong tiểu huyệt cô.

“Ừm … a …”

Chỉ với hai ngón tay đã cắm Uyển Uyển chết đi sống lại.

Cơ thể cô đã lâu không được mưa móc, đói khát khó chịu, mới bị hai ngón tay thô to cắm vào cô không nhịn được run rẩy cả người.

Chuyện gì đang xảy ra với cô vậy? Trong một tháng không có anh, cô chưa bao giờ muốn, tại sao khi anh trở về và trêu chọc, cô lại dâʍ đãиɠ như thế?

Triệu Mạc vui mừng, xem ra thân thể cô vẫn thích anh trêu chọc, cô cũng thích anh làm cô.

“Uyển Uyển, em cũng muốn anh làm em đúng không?”

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt và không trả lời.

Triệu Mạc tự nói một mình:

“Côn ŧᏂịŧ to lớn của anh cũng muốn làm em.”

Vừa nói anh vừa nhanh chóng đút hai ngón tay vào trong âʍ đa͙σ cô hai lần, rồi rút ra, thay vào đó là côn ŧᏂịŧ thô to màu tím đen.

Lâu rồi cô không nhìn côn ŧᏂịŧ bự của anh, và nó có vẻ to hơn.

Triệu Mạc đè chân cô dang ra hai bên, côn ŧᏂịŧ to hung tợn màu tím đen run lên kí©ɧ ŧɧí©ɧ, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt màu trắng đục trong mắt ngựa không ngừng chảy ra, anh thật sự rất muốn Uyển Uyển.

Qυყ đầυ cọ vào miệng huyệt non nớt hai lần, không cho Ngô Uyển Uyển cơ hội thở dốc, anh nhấc côn ŧᏂịŧ lên và đẩy mạnh vào, đâm sâu cả cây.

“A …”

Ngô Uyển Uyển bị làm không thể ra tiếng, côn ŧᏂịŧ của anh quá lớn, hơn một tháng nay cơ thể cô không ăn được côn ŧᏂịŧ to lớn cho nên cô không thể thích ứng ngay được.

Côn ŧᏂịŧ dài và dày bị âʍ đa͙σ mềm mại quấn chặt lấy, da đầu Triệu Mạc tê dại, một giây cũng không chịu được nhấp ra vào.

“A … nhẹ nhàng, nhẹ một chút …” Ngô Uyển Uyển không chịu được mà khẽ kêu lên.

Cơ thể cô tiến về phía trước bởi vì Triệu Mạc thúc thúc.

Triệu Mạc cúi đầu nhấp thật mạnh côn ŧᏂịŧ vào tiểu huyệt non nớt của cô, anh không dùng chút kỹ xảo nào, anh thực sự nhớ cô đến mức ở bên ngoài ngày nào cũng muốn ôm lấy cơ thể mềm mượt của cô đi ngủ.

Không phải không có đối tác nhét phụ nữ cho anh, nhưng anh thấy rằng những người phụ nữ kia không xinh đẹp bằng Uyển Uyển, Uyển Uyển của anh xinh đẹp nhất trên đời.

Anh yêu cơ thể và tiểu huyệt mềm mại của Uyển Uyển nhất, anh ấy đều nghĩ đến âʍ ɦộ của cô và đi vào giấc ngủ.

“Uyển Uyển … Uyển Uyển …”

Uyển Uyển của anh.

Ngô Uyển Uyển Uyển nằm dưới anh rêи ɾỉ, tiểu huyệt non nớt của cô lại bị anh va chạm, chảy ra càng nhiều nước.

Cảm giác tê dại tăng lên, sung sướиɠ làm cô lêи đỉиɦ.

“A …”

Ngô Uyển Uyển ngẩng đầu, cả người căng thẳng, ngón chân co lên vì sung sướиɠ, tê dại lan ra cả tay chân, từng dòng dâʍ ŧᏂủy̠ phun ra ngoài hoa huyệt.

Triệu Mạc biết cô đã lêи đỉиɦ, cầm chặt eo cô, nhấp mạnh không kiêng dè gì.

Nhưng nhấp mấy chục cái, anh bất ngờ mở cổ tử ©υиɠ của cô ra và đẩy vào tử ©υиɠ.

Qυყ đầυ to bằng quả trứng vịt bị kẹt ở miệng tử ©υиɠ, những dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt toàn bộ bắn vào tử ©υиɠ cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận