Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Ngô Uyển Uyển bị anh giày vò quá mức, cuối cùng cũng xong, cô đẩy người anh, muốn đi tắm một chút rồi ngủ tiếp.

Nhưng Triệu Mạc không muốn, anh một tay giữ chặt cô, đè lại dưới người một lần nữa.

Con sói đói đã đói hơn một tháng, làm sao có thể thõa mãn sau một lần.

“Không.”

Ngô Uyển Uyển giãy dụa có vẻ yếu ớt, Triệu Mạc để cô nằm ở trên giường, anh nghiêng người đi xuống giường, ôm mông của cô đụng vào.

Côn ŧᏂịŧ lớn nhắm vào tiểu huyệt của cô và đút vào, đụng vào làm cô rêи ɾỉ thành tiếng, dừng lại một chút rồi sau đó nhấp nhô nhanh chóng.

Tiếng “bạch bạch” vang lên trong phòng, kèm theo tiếng rêи ɾỉ nhẹ nhàng.

Ngô Uyển Uyển chống tay xuống giường, cơ thể cô lắc lư theo lực đẩy của anh, và cặρ √υ” trên ngực cô rủ xuống đung đưa theo người.

Ngô Uyển Uyển đã lâu không bị giày vò như thế này, lần đầu tiên là thõa mãn, lần thứ hai cô chỉ cảm thấy mệt mỏi, đã lâu cô không bị Triệu Mạc hành hạ như thế này, và thể lực của Ngô Uyển Uyển không thể theo kịp.

“Ư…a…”

Ngô Uyển Uyển cảm nhận được c̠ôи ŧɧịt̠ thô to của anh ra vào trong tiểu huyệt của cô, côn ŧᏂịŧ đẩy từng lớp thịt mềm, chen vào trong tiểu huyệt , đâm vào trong miệng tử ©υиɠ.

Cổ tử ©υиɠ non nớt bị những cú nhấp của anh làm rung lên, bị ép mở ra một khe nhỏ, qυყ đầυ đục vào mạnh bạo, cổ tử ©υиɠ bị mở ra, côn ŧᏂịŧ cắm vào, đâm điên cuồng trong tử ©υиɠ nhỏ của cô.

“A a a…”

Ngô Uyển Uyển chịu không nổi loại kí©ɧ ŧɧí©ɧ này, nghẹn ngào hét lên

“Sâu quá… đừng…”

“Uyển Uyển, côn ŧᏂịŧ muốn làm nục tiểu huyệt. Ngày nào cũng nhớ mong tiểu huyệt.”

“Anh đã đẩy còa tử ©υиɠ … Aha … đừng dùng lực nữa.”

Triệu Mạc nghe không vào câu này, anh chỉ cúi đầu, nhấp mạnh.

Dưới sự tấn công mạnh mẽ của anh, không mất nhiều thời gian để cô run rẩy lêи đỉиɦ lần hai.

Triệu Mạc đang vui vẻ, cho đến khi anh không nhịn được nữa, mới hung hăng mở tử ©υиɠ bắn vào.

Khi anh ấy hoàn toàn bắn xong, mới thấy Triệu Uyển Uyển khóc nước mắt giàn dụa đầy mặt.

“Uyển Uyển, làm sao vậy?”

Triệu Mạc cảm thấy mình cũng không nhẫn tâm, mới làm có hai lần.

Ngô Uyển Uyển hất tay anh ra, tức giận trừng mắt nhìn anh

“Anh luôn thô lỗ như vậy!”

Triệu Mạc đờ người tại chỗ, nhìn cô lấy chăn mới đắp lên người, không thèm để ý đến anh.

Triệu Mạc cảm thấy khó chịu đến sáng vì lời nói của cô.

Anh đã thô lỗ gì chứ?

Cô không muốn để anh làm à? Vậy cô có bao giờ nghĩ hơn một tháng anh không được ăn thịt, thèm đến thế nào không?

Ngày hôm sau, Ngô Uyển Uyển dậy sớm vội vàng đi tắm, cô thấy buồn buồn và cảm thấy Triệu Mạc không quan tâm đến cô, anh chỉ tìm cách ngủ cô thôi.

Tình yêu trong văn chương không phải như vậy.

Cô đột nhiên nghĩ đến tối qua Triệu Mạc bắn vào trong, anh chỉ lo sung sướиɠ, hoàn toàn không để ý đến tâm tình của chính mình.

Nhớ đến năm trước ở bệnh viện cô đã mua thuốc tránh thai, cô ấy đã tìm thấy nó và uống một viên theo hướng dẫn. Triệu Mạc tình cờ đứng dậy, nhìn thấy:

” Uyển Uyển, em sao thế? Em ốm à? Uống thuốc gì thế?”

“Không phải thuốc, bổ sung vitamin thôi.”

Ngô Uyển Uyển hoảng sợ vộ đem thuốc bỏ vào ngăn kéo, đi vào phòng chăm sóc Tiểu Ái Uyển Uyển.

Triệu Mạc lo lắng đi sau:

“Thật sự không sao chứ? Một mình chăm con ở nhà có mệt không? Hay là, anh sẽ tìm bảo mẫu cho em.”

“Không cần, mẹ em chăm sóc Ái Uyển Uyển rất tốt.”

Ngô Uyển Uyển lại khôi phục thái độ như ngày hôm qua không mặn không nhạt.

Triệu Mạc buồn bực tự hỏi chuyện gì đã xảy ra với Uyển Uyển, và sợ cơ thể cô thật sự có vấn đề, sau đó anh cầm vỉ thuốc còn lại trong ngăn kéo đến bệnh viện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận